Ô Tà Sóc – Căn cứ bất khuất giữa đại ngàn Bảy Núi
Nằm trên sườn Núi Dài, thuộc xã Lương Phi, căn cứ Ô Tà Sóc là một trong những địa danh gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt của quân và dân An Giang. Theo tiếng Khmer, "Ô Tà Sóc" có nghĩa là "Suối Ông Sóc". Với địa hình hiểm trở, nhiều hang đá, khe núi và rừng cây rậm rạp, nơi đây trở thành căn cứ quan trọng của Tỉnh ủy An Giang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Đầu những năm 1960, khi chiến tranh ngày càng khốc liệt, Tỉnh ủy An Giang quyết định chuyển nhiều cơ quan lãnh đạo lên Ô Tà Sóc để bảo toàn lực lượng. Trong các hang đá tự nhiên, cán bộ dựng lán làm việc, đào hầm trú ẩn, xây dựng kho lương thực, kho thuốc và trạm quân y. Mỗi hang đá đều có một nhiệm vụ riêng nhưng được nối với nhau bằng những lối mòn bí mật.
Cuộc sống trên núi vô cùng gian khổ. Mùa nắng thiếu nước, mùa mưa đường trơn trượt, vắt và muỗi dày đặc. Lương thực chủ yếu do đồng bào Khmer, Kinh và Hoa ở vùng chân núi bí mật tiếp tế. Ban ngày, mọi người tuyệt đối giữ bí mật, hạn chế khói bếp để tránh máy bay trinh sát phát hiện. Đêm xuống, từng tổ công tác mới xuống núi liên lạc với cơ sở cách mạng.
Biết Ô Tà Sóc là "đầu não" của phong trào cách mạng ở An Giang, quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn nhiều lần mở các cuộc càn quét quy mô lớn. Máy bay trinh sát liên tục quần thảo, pháo binh từ đồng bằng bắn lên sườn núi, trực thăng đổ quân vào các điểm cao. Họ tin rằng chỉ cần chiếm được Ô Tà Sóc là có thể làm tê liệt phong trào cách mạng của tỉnh.
Nhưng địa hình hiểm trở đã trở thành lợi thế của quân và dân ta. Mỗi hốc đá, mỗi con suối đều được tận dụng để chiến đấu. Khi địch tiến vào, các chiến sĩ chia thành nhiều tổ nhỏ, bất ngờ tập kích rồi nhanh chóng rút vào hang động. Địch đông nhưng không quen địa hình nên nhiều lần rơi vào thế bị động.
Không chỉ bộ đội, người dân vùng Bảy Núi cũng góp phần giữ vững căn cứ. Có những cụ già dẫn đường cho cán bộ giữa đêm tối, những phụ nữ gùi từng bao gạo, từng can nước vượt núi, những em thiếu niên làm nhiệm vụ cảnh giới. Tất cả đều hiểu rằng giữ được Ô Tà Sóc là giữ được cơ quan lãnh đạo của tỉnh.
Suốt nhiều năm, dù chịu hàng trăm cuộc càn quét và những trận bom ác liệt, căn cứ vẫn đứng vững. Từ nơi đây, nhiều chủ trương, kế hoạch tác chiến được ban hành, góp phần chỉ đạo phong trào đấu tranh của quân và dân An Giang, đóng góp vào thắng lợi chung của chiến trường Tây Nam Bộ.
Sau ngày đất nước thống nhất, Ô Tà Sóc trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường. Năm 2002, căn cứ được công nhận là Di tích lịch sử cấp quốc gia. Ngày nay, con đường tầm vông dẫn vào căn cứ không chỉ là điểm tham quan mà còn là "địa chỉ đỏ" để giáo dục truyền thống cách mạng cho đoàn viên, thanh niên và học sinh.



