ôi gặp ông – một cựu chiến binh sống gần nhà
Chiều nay, tôi ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng gió lùa qua hàng tre và tiếng xe cộ xa xa vọng lại. Cuộc sống yên bình đến mức đôi khi tôi quên mất rằng, để có được những phút giây như thế này, đã có biết bao con người đi qua những năm tháng “hoa lửa” đầy khốc liệt. Tôi gặp ông – một cựu chiến binh sống gần nhà – trong một lần tình cờ.
Chiều nay, tôi ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng gió lùa qua hàng tre và tiếng xe cộ xa xa vọng lại. Cuộc sống yên bình đến mức đôi khi tôi quên mất rằng, để có được những phút giây như thế này, đã có biết bao con người đi qua những năm tháng “hoa lửa” đầy khốc liệt. Tôi gặp ông – một cựu chiến binh sống gần nhà – trong một lần tình cờ. Ông không kể chuyện chiến tranh bằng những lời hào hùng như trong sách vở. Ông chỉ kể rất chậm, rất nhẹ, như thể đang sợ làm đau lại những ký ức cũ. Ông nói, ngày ấy ông nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Cái tuổi mà bây giờ chúng tôi còn đang loay hoay với bài vở, ước mơ và cả những nỗi buồn rất “trẻ con”. Thế nhưng với ông, đó là tuổi của chia tay, của hành quân, của những đêm không ngủ vì bom đạn. Có lần, đơn vị ông phải hành quân xuyên rừng suốt nhiều ngày liền. Lương thực cạn dần, nước uống cũng thiếu. Có những hôm, cả tiểu đội chỉ chia nhau từng ngụm nước nhỏ. Nhưng điều ông nhớ nhất không phải là cái đói, cái khát, mà là tình đồng đội. Ông kể, có người bị thương vẫn nhường phần cơm ít ỏi của mình cho đồng đội yếu hơn. Có người biết mình không qua khỏi, vẫn cố gắng cười để những người còn sống đỡ đau lòng. Tôi hỏi ông: “Ông có sợ không?” Ông im lặng một lúc rồi cười: “Sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng lúc đó, tụi ông chỉ nghĩ đơn giản là phải đi tiếp, vì phía sau là gia đình, là quê hương.”. Câu trả lời ấy làm tôi lặng người. Chúng tôi lớn lên trong hòa bình, quen với điện thoại, mạng xã hội, những ước mơ cá nhân. Nhưng thế hệ của ông đã từng sống trong một thời mà ước mơ lớn nhất chỉ là đất nước được độc lập, mọi người được sống yên ổn. Ông kể thêm về ngày đất nước thống nhất. Không có pháo hoa, không có sân khấu, chỉ có những cái ôm siết chặt và những giọt nước mắt. Người còn sống khóc vì vui, nhưng cũng khóc vì nhớ những người đã nằm lại. Tôi nhận ra, chiến tranh không chỉ là những chiến thắng được ghi trong lịch sử, mà còn là những mất mát không thể đong đếm. Rời nhà ông, tôi chợt thấy con đường mình đi mỗi ngày trở nên khác đi. Nó không còn chỉ là con đường đến trường, mà là con đường được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao con người. “Những câu chuyện thời hoa lửa” không phải là những trang sử khô khan. Đó là những cuộc đời thật, những con người thật, với nỗi sợ, niềm tin và sự hy sinh rất đỗi giản dị. Và có lẽ, trách nhiệm của thế hệ trẻ như chúng tôi không chỉ là ghi nhớ, mà còn là sống sao cho xứng đáng với những gì họ đã đánh đổi.



