on đường của những thanh niên xung phong
uổi trẻ nơi tuyến lửa
Họ gọi đó là “con đường sống”. Nhưng với những thanh niên xung phong năm ấy, đó còn là con đường của tuổi trẻ, của lý tưởng và cả sự hy sinh.
Lan mới 18 tuổi khi xung phong ra tuyến lửa. Công việc của cô là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông xe. Ban ngày làm việc dưới nắng, ban đêm đối mặt với bom rơi bất cứ lúc nào.
Có những hôm, vừa lấp xong hố bom thì một loạt bom khác lại dội xuống. Có người vừa cười nói hôm trước, hôm sau đã không còn.
Lan từng sợ. Nhưng nhìn những đoàn xe chở hàng ra mặt trận, cô hiểu công việc của mình có ý nghĩa thế nào.
Một lần, trong lúc đang làm nhiệm vụ, Lan bị thương. Cô nằm lại phía sau, nhìn đồng đội tiếp tục công việc. Trong khoảnh khắc đó, cô không thấy đau, chỉ thấy tiếc vì chưa làm được nhiều hơn.
Sau chiến tranh, Lan trở về với một vết sẹo dài trên vai. Cô không nói nhiều về quá khứ, nhưng mỗi khi nhìn những con đường hôm nay, cô biết mình đã góp một phần nhỏ bé vào đó.
Tuổi trẻ của họ đã cháy hết mình – lặng lẽ mà rực rỡ.



