Cựu chiến binh

Ông

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Khải, sinh năm 1941. Quê tôi là một vùng quê nghèo, nơi quanh năm người dân chỉ biết gắn bó với đồng ruộng. Từ nhỏ, tôi đã quen với tiếng gà gáy mỗi sáng, những buổi theo cha tát nước, theo mẹ cấy lúa. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng gia đình luôn dạy tôi phải sống chân thật và biết nghĩ cho người khác.

Năm 1961, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi nhập ngũ. Hôm lên đường, cả xóm kéo ra đầu làng tiễn chúng tôi. Tiếng trống, tiếng hát và những cái bắt tay thật chặt khiến ai cũng xúc động. Mẹ dúi vào tay tôi một túi muối vừng rồi dặn: "Có đói cũng phải giữ gìn sức khỏe, đừng để đồng đội lo cho mình." Tôi chỉ biết gật đầu rồi bước lên xe.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi thường xuyên cơ động qua nhiều địa điểm. Những ngày hành quân dài khiến đôi chân ai cũng phồng rộp. Mỗi khi dừng nghỉ, người thì nhóm bếp, người đi lấy nước, người tranh thủ vá lại chiếc áo đã sờn vai. Không ai bảo ai, mọi người đều chủ động giúp nhau như những người anh em trong một gia đình.

Điều tôi nhớ nhất là một buổi tối trời trở lạnh. Anh nuôi gom góp số gạo còn lại nấu một nồi cháo lớn cho cả đơn vị. Mỗi người chỉ được một bát nhỏ nhưng ai cũng ăn rất ngon. Sau bữa ăn, chúng tôi ngồi quanh bếp lửa, kể về quê hương và ước mơ sau ngày hoàn thành nhiệm vụ. Có người muốn làm giáo viên, có người muốn tiếp tục nghề mộc của cha, còn tôi chỉ mong được trở về cày trên mảnh ruộng quê mình.

Năm 1964, tôi xuất ngũ trở về địa phương. Tôi tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia công tác xã hội. Điều quý giá nhất mà quân đội mang lại cho tôi không phải là những kỷ niệm, mà là tinh thần kỷ luật, sự đoàn kết và ý chí không bao giờ đầu hàng trước khó khăn.

Đến hôm nay, tôi luôn nhắc con cháu rằng hãy biết yêu lao động, yêu quê hương và sống có trách nhiệm. Hòa bình mà các cháu đang có hôm nay là điều rất đáng trân trọng, vì vậy hãy sống thật tốt để xứng đáng với công lao của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn