Cựu chiến binh

Ông A Điêu, cựu chiến binh liệt sĩ

Ông A Điêu, cựu chiến binh liệt sĩ

Quảng Ngãi02/12/2025NGUYỄN THỊ THANH NHI (Chi đoàn Trường THCS Hùng Vương- Đoàn xã Đăk Mar)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông A Điêu, cựu chiến binh liệt sĩ

Đã từng là những khoảnh khắc bước vào đời ta như một thước phim bất chợt dừng lại đúng phút giây đẹp đẽ nhất, đẹp đến mức làm người ta lặng đi, hồi tưởng tới những thời khắc thiêng liêng, vinh quang và tươi sáng nhất của một kiếp làm người mà ta chẳng thể với tới. Có những người bước vào cuộc đời ta rất lặng lẽ, nhưng rời đi lại để lại những vết sẹo không thể phai mờ, những vệt sáng không bao giờ tắt. Là những mất mát không thể đong đếm, và cũng chẳng thể đo lường bằng nước mắt, mà là bằng sự bình thản, yên lòng của người đã bước qua ranh giới giữa sự sống – cái chết và vẫn chọn nở một nụ cười với cuộc đời. Buổi chiều năm đó, chính người ấy – Ông A Điêu, cựu chiến binh liệt sĩ, người khiến tôi sùng bái kính trọng đã cho tôi hiểu ra được một điều rằng : Hoá ra có những người lặng lẽ mang trong mình một ngọn lửa mà thời gian và bom đạn đều không thể phá huỷ, thiêu đốt và dập tắt nó mà hơn hết nó sẽ và đang lan toả, phát sáng và cháy bỏng hơn bao giờ hết.



Ông A Điêu sống tại thôn Tu Ria Pêng, xã Đắk Mar, tỉnh Quảng Ngãi. Chỗ ông sống là một nơi hẻo lánh vắng người, quá đỗi giản dị và hết sức đơn sơ. Nhưng chỗ ông ở lại trái ngược hoàn toàn với con người ông, chỗ ở có thể đơn giản, đơn sơ nhưng tâm hồn, nghị lực và nhiệt huyết thì không hề như vậy, cái thứ gọi là “đơn giản” trong cuộc sống nhuốm màu máu tươi vốn không hề tồn tại trong cuộc đời chiến đấu vì Tổ quốc của ông. Người có thể ngã, máu có thể đổ nhưng lệ chưa từng rơi và nhiệt huyết chưa hề vơi. Sức bền và nhựa sống luôn căng tràn của ông khiến tôi phải nể phục và hết sức kính trọng. Lại thêm một thứ làm tôi trầm trồ và thán phục hơn là lúc ông kể lại câu chuyện thời chiến. Ông ngồi trước mặt chúng tôi, dáng người nhỏ bé nhưng gương mặt khắc đầy những dấu vết của thời gian và chiến tranh, có ai nghĩ với một thân hình nhỏ bé gầy gò ấy mà ông đã phải chịu đựng và trải qua những gì.

Ông ngồi khoanh chân trên thềm nhà, một chân thì khoanh lại còn chân kia… dường như chẳng thể cử động theo ý muốn được nữa, ông không phải là một người khiếm khuyết, chiếc chân ấy vẫn còn, chẳng qua là vì bảo vệ hoà bình cho những lớp trẻ này đây mà chân ấy đã bị thương tích, chai sần, thâm tím và để lại vết sẹo không thể phai nhoà theo năm tháng. Ông kể lại với một giọng nói nghẹn ngào, nghe những câu được câu mất – phải chăng là do ông quá xúc động? câu từ ông nói ra hết sức gần gũi, bình dị chẳng phải các câu từ quá lớn lao cao siêu và cũng nhắc đến hi sinh nhưng thật lạ lẫm tại sao lại khiến tôi cảm động thương xót đến vậy? phải chăng là do chính những điều quá đỗi gần gũi bình thường và sự bình thản từ ông ấy mới làm tôi có được xúc cảm mãnh liệt như vậy, chính xác là những điều không thể bình thường hơn. Khi ông kể chuyện, giọng ông trầm và mềm, như thể từng chữ phải mang men theo những vết sẹo trong tâm hồn để tìm đường bước ra. Tôi ngước nhìn ông, người từng là thanh niên đôi mươi mang theo trái tim cháy bỏng, bỗng dưng thấy lòng mình chùng xuống. Tôi tự hỏi rằng : “Nếu không có những con người như ông, liệu rằng chúng tôi còn có được sự bình yên và tự do như hôm nay?” Chắc là không. Hoà bình không tự nhiên mà có, hoà bình được đánh đổi bằng cả xương lẫn máu và bằng những phần cơ thể không còn được lành lặn của các người anh hùng quả cảm này đây. Khi buổi chiều sắp tàn, cảnh hoàng hôn rực sáng, trong khoảnh khắc ấy tôi nhìn ông mãi, không phải cái nhìn thương hại mà là với ánh mắt tôn sùng đáng kính. Dù cơ thể ông không lành lặn và đủ đầy nhưng ông lại là người khiến tôi hiểu thế nào là “đủ đầy”. Đủ đầy về lòng nhân ái. Đủ đầy về lòng kiêu hãnh. Đủ đầy về tình yêu dành cho đất nước.

Có những vết thương phải được trân trọng như nhưng huy chương. Có những con người dù không trọn vẹn, nhưng lại hoàn hảo theo một cách không ai sánh nổi. Và tôi nhận ra : “Có những con người chọn cách sống đẹp đến mức… cái đau của họ của trở thành điều thiêng liêng.” Sau lần gặp gỡ ấy đã khiến tôi thay đổi, tôi thấy mình phải sông tốt hơn,tử tế hơn, có trách nhiệm hơn. Không phải vì ai bắt buộc, mà vì tôi muốn xứng đáng hơn với những người đã ngã xuống và những người như ông – vẫn còn sống để kể lại câu chuyện của chính mình. Ngọn lửa ấy – ngọn lửa của ông sẽ theo chúng tôi suốt đời, con người đi ra từ “thời hoa lửa’ sẽ không bao giờ tắt. Bởi nó đang cháy trong những người như ông và đang âm thầm được truyền lại cho những người như chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn