Bài viết

Ông Ba Cắt Kiếng – Mảnh Vỡ Chói Lóa Và Tầm Ngắm Xạ Thủ

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gian hàng nhỏ hẹp ngổn ngang những tấm kính đủ kích cỡ, ông Ba Kiếng (69 tuổi) đeo chiếc kính lão dày cộp, cẩn thận dùng mũi dao kim cương rạch một đường thẳng tắp trên mặt kính. Âm thanh rít rít chói tai vang lên, kéo theo một tiếng "tách" giòn giã khi tấm kính rời ra theo đúng ý đồ. Đôi mắt sắc lẹm, nheo lại đầy vẻ tập trung, cùng đôi tay vững vàng không một chút run rẩy của ông thể hiện sự điêu luyện của một người thợ lành nghề. Nhưng sự chính xác tuyệt đối ấy không chỉ đến từ kinh nghiệm làm thợ, mà còn là bản năng sinh tồn được rèn giũa từ những năm tháng ông là một xạ thủ bắn tỉa khét tiếng thuộc mặt trận Tây Nam.

Năm 1978, khi biên giới Tây Nam rực lửa bởi tội ác của quân Pol Pot, chàng thanh niên Ba lên đường nhập ngũ. Nhờ tài bắn súng thiên bẩm và đôi mắt tinh anh, ông được chọn làm lính bắn tỉa. "Làm thợ cắt kính, sai một ly là hỏng tấm kính. Nhưng làm xạ thủ bắn tỉa ngày đó, sai một ly là đồng đội mình phải đổ máu, là chính mình phơi thây giữa rừng Khộp," ông Ba đặt con dao cắt kính xuống, phủi nhẹ những mạt vụn trắng toát trên bàn gỗ. Trong ký ức của ông, những ngày nằm phục kích giữa cái nóng hầm hập của mùa khô Campuchia là một cuộc đấu trí nghẹt thở. "Có khi phải nằm bất động dưới cỏ tranh gai góc suốt hai ngày đêm, kiến vàng cắn nát da thịt cũng không được cựa quậy. Mắt dán chặt vào ống ngắm quang học, nín thở bóp cò. Mỗi tiếng súng vang lên là một sinh mệnh ngã xuống. Cái cảm giác đó nó lạnh lẽo và ám ảnh lắm cháu ạ."

Sau khi xuất ngũ, ông Ba mang theo nỗi ám ảnh về những "đường ngắm tử thần" trở về Vĩnh Long. Để tìm kiếm sự tĩnh tại trong tâm hồn, ông học nghề cắt kính, đóng khung tranh. Công việc đòi hỏi sự cẩn trọng và đo đạc tỉ mỉ này phù hợp với bản tính điềm đạm của ông. "Ngày xưa, qua lăng kính của ống ngắm, chú chỉ thấy sự khốc liệt, thấy ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Bây giờ, qua những tấm kính trong suốt này, chú thấy những nụ cười của khách hàng khi lồng vào đó bức ảnh gia đình hạnh phúc, thấy ánh nắng sớm mai chiếu rọi qua khung cửa sổ bình yên. Bàn tay chú giờ chỉ dùng để hàn gắn, để tạo ra những khung trời mới, chứ không còn tước đoạt sinh mệnh của ai nữa," ông Ba mỉm cười, dùng chiếc khăn vải mềm lau cẩn thận tấm kính vừa cắt xong, ánh mắt lấp lánh sự mãn nguyện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn