Ông Ba Trình – Tài xế đường Trường Sơn và mạng lưới xe điện thu gom rác thải nông nghiệp
Trong những năm tháng khói lửa, ông Ba Trình (Nguyễn Văn Trình) là một tài xế xe tải can trường trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Nhiệm vụ của ông là giữ cho vô lăng vững vàng vượt qua những cung đường đèo dốc chênh vênh, lầy lội, dưới làn mưa bom bão đạn để chở đạn dược, lương thực ra tiền tuyến. Nguyên tắc sống còn của người lính lái xe là: xe không được tắt máy, và tuyệt đối không để chướng ngại vật cản bước tiến. Sự gan dạ và kỹ năng xử lý động cơ cơ khí của ông đã trở thành giai thoại trong tiểu đoàn.
Trở về Long Châu, ông Ba Trình vô cùng đau xót khi thấy những con đường mương vườn rợp bóng cây sầu riêng, chôm chôm lại vương vãi đầy vỏ chai, bao bì thuốc bảo vệ thực vật (BVTV). Nông dân phun thuốc xong thường tiện tay vứt xuống mương hoặc góc vườn, rác thải nhựa độc hại rỉ hóa chất ra ngấm vào mạch nước ngầm. Xe thu gom rác của đô thị không thể chui lọt vào những con đường đan nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo trong vườn. Nhớ lại kỹ năng độ chế xe tải thời chiến, ông Ba Trình quyết định hành động. Ông lùng mua những chiếc xe điện sân golf cũ, khung xe ba gác phế liệu để tự tay hàn xì, cải tạo thành những chiếc xe điện mini chuyên dụng chở rác độc hại.
Chiếc xe của ông hoạt động hoàn toàn bằng động cơ điện, không gây tiếng ồn, không xả khói, gầm xe được độ lại phuộc nhún để băng qua những cây cầu khỉ, đường đan gồ ghề. Chiều chiều, ông Ba Trình lại kiên nhẫn bẻ vô lăng len lỏi vào từng ngóc ngách, gõ cửa từng nhà để thu gom vỏ chai thuốc trừ sâu, phân loại vào các thùng chứa chuyên dụng có lót màng chống thấm trên xe. Sau đó, ông chở đến điểm tập kết xử lý rác thải nguy hại của tỉnh. Từ một tài xế vượt bom đạn, ông Ba Trình nay trở thành người "tài xế xanh", miệt mài làm sạch từng tấc đất, từng giọt nước cho thế hệ mai sau.



