Ông Bạch Văn Thực_Đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc
Ông Bạch Văn Thực – cựu chiến binh, người có công với cách mạng.
Ông Bạch Văn Thực, một nhân chứng lịch sử tiêu biểu của địa phương thôn Nam Tiến, xã Lạng Giang.
Thời trai trẻ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã lên đường nhập ngũ, trực tiếp tham gia nhiều chiến dịch lớn như Đường 9 - Nam Lào; sau đó chiến đấu tại Quảng Trị, Thừa Thiên Huế và tiếp tục vào Sài Gòn cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Khi hòa bình lập lại, trở về quê hương, với uy tín và tinh thần trách nhiệm cao, ông được nhân dân tin tưởng giao phó nhiều trọng trách quan trọng như: Phó Bí thư thường trực xã, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, Chủ tịch Hội Người cao tuổi.
Ông Bạch Văn Thực: "Tôi thì là sinh năm 1944. Cho đến năm 1964 thì tôi đi bộ đội. Thế đến năm 1965, 66, 67 thì tôi được điều về học ở Trường Sĩ quan Phòng không ở Sơn Tây. Học xong cái Trường Sĩ quan Phòng không, đáng lẽ ra học 5 năm nhưng do chiến tranh miền Nam nên rút ngắn có 3 năm (65, 66, 67).
Tốt nghiệp Trường Sĩ quan Phòng không ở Sơn Tây, tôi được điều thẳng về Quảng Trị. Về Quảng Trị thì trong khi ở Quảng Trị thì tôi có ở phía Tây của Thừa Thiên Huế bây giờ đấy. Vào đấy thì sau đó tôi về huyện Củ Chi của Sài Gòn, xong về Hóc Môn. Hóc Môn xong cái thì tôi về phía Tây của sân bay Tân Sơn Nhất, lúc đó giải phóng rồi đấy.
Thế thì sau khi giải phóng xong ấy, tôi lại được điều một mạch lên Tây Ninh. Vì lúc đó có lý do như thế này: tức là lúc đó tỉnh Hà Bắc mình kết nghĩa với tỉnh Tây Ninh. Tôi lại là người của tỉnh Hà Bắc ngày xưa (Bắc Ninh - Bắc Giang), trên điều tôi về thẳng Tây Ninh, về làm Phó phòng Nông nghiệp của một huyện ở Tây Ninh.
Về đấy thì nói thật là các thủ trưởng ở Sài Gòn lên mới động viên là: 'Chú cứ ở đây chứ không về nữa, sau chú lên làm Trưởng ty' (lúc đó gọi là Ty chứ không phải Sở như bây giờ). Tôi tưởng là như thế xong tôi mới mua nhà này, rồi xin cho nhà tôi vào Tây Ninh dạy học (dạy ở thị xã Tây Ninh), mua nhà mua cửa đàng hoàng ở trong ấy rồi.
Thế đến đùng một cái, tháng 5 năm 79 đấy, 17/5/79 Tàu nó đánh sang Lạng Sơn. Nó đánh Lạng Sơn thì tôi mới xuống Sài Gòn tôi xin các thủ trưởng: 'Đáng lẽ là tôi mua cả nhà cả cửa ở đây rồi, nhưng bây giờ quê tôi là Tàu nó đánh Lạng Sơn. Cho nên tôi xin phép các thủ trưởng cho tôi về Lạng Sơn chứ tôi không ở đây nữa'.
Lúc đó cứ lằng nhằng mãi cho đến tháng 5 năm 79 trên mới điều tôi về Lạng Sơn. Về Lạng Sơn thì lúc đó thị xã Lạng Sơn bây giờ là không còn cái gì. Cầu Kỳ Lừa, Kỳ Cùng nó đánh sập hết, Trung Quốc nó đánh không còn một cái gì nữa cả. Về đến đấy thì tan hoang hết, cả một cái thị xã to như thế không còn một cái nhà nào.
Còn mỗi một cái nhà 3 tầng của cái ông ấy, thế tôi mới hỏi là: 'Tại sao cái nhà của ông nó không phá mà nó để nguyên si đấy? Dọc cổng nhà ông nó xếp bao nhiêu đồ đạc nó lấy của dân để ở cổng này'. Ông bảo: 'Nói thật với chú, anh là người Việt nhưng gốc là gốc người Hoa cho nên nó không diệt tôi, nó cắm tôi ở đây thôi'.
Về Lạng Sơn xong thì tháng 5 năm 79 tôi mới về, trên điều tôi về làm Trưởng ban Điều vận của tỉnh Lạng Sơn.
Tôi vào chiến trường thì vào Đoàn 559, ở cái đoàn vận chuyển 559 của ông Đồng Sỹ Nguyên làm Tư lệnh. Cái Đoàn 559 này là tôi ở Pháo cao xạ. Pháo cao xạ chuyên đi bảo vệ hàng hóa của Trung Quốc viện trợ vào cách mạng miền Nam. Cứ là đi phía Tây Trường Sơn chứ không phải đi phía Đông, phía Đông là Ngụy nó quản lý hết rồi. Phía Tây thì cứ đi lên đấy chở lương thực, thực phẩm, hàng hóa của miền Bắc chi viện cho miền Nam.
Đa số là gùi thồ. Ta có đội quân gùi thồ hàng bao nhiêu người, mỗi một người gùi thồ bằng cái xe đạp ấy. Người nào nặng thì 30 cân, không thì 20, 25 cân, đẩy xe đạp mấy nghìn cây số mới vào trong đấy để đưa cho cách mạng. Có khi là ăn gần hết cả cái gạo gùi đấy."
Trước khi chia tay, những cái bắt tay thân tình, những lời chúc sức khỏe chân thành và những ánh mắt lưu luyến thể hiện tình cảm trân trọng của thế hệ trẻ đối với người cựu chiến binh - nhân chứng sống của lịch sử."



