Ông Bảy Huy kể chuyện truyền thống
Dù đã bước sang tuổi 78, cựu chiến binh (CCB) Bùi Thanh Huy (Bảy Huy) vẫn luôn tràn đầy năng lượng mỗi lần tham gia kể chuyện truyền thống cho các cháu học sinh. Những ngôi trường ở xã Long Hải (TP Hồ Chí Minh) từ lâu đã xem ông như một người thân thuộc - một chứng nhân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của dân tộc.
12 năm cầm súng bảo vệ Tổ quốc, Thượng sĩ Bùi Thanh Huy trở về cuộc sống đời thường với nhiều vết thương trên cơ thể.
Tài sản quý giá nhất của người thương binh hạng 2/4 là những kỷ vật kháng chiến đã nhuốm màu thời gian, như Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, Kỷ niệm chương của Bộ tư lệnh Hải quân… Còn tài sản “tinh thần” của ông là những người con đang tiếp nối truyền thống cách mạng của gia đình, trở thành cán bộ của Quân đội và Dân quân tự vệ.
Để năm tháng tuổi già không trôi qua lãng phí, ông thường xuyên tham gia chương trình kể chuyện truyền thống, trực tiếp “truyền lửa” cho các thế hệ học sinh, nhất là trong dịp kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30-4), Quốc khánh (2-9), Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22-12)...
Theo ông, đó là trách nhiệm của người cán bộ Hội CCB, cũng là tình cảm, tâm huyết của người chiến sĩ cách mạng từng “vào sinh ra tử”, mong muốn góp sức nhỏ cùng nhà trường và xã hội giáo dục nhân cách, lý tưởng sống, lòng tự hào dân tộc cho thanh thiếu niên.
Ông Bảy Huy tâm sự: “Khi kể chuyện cho học sinh, tôi luôn liên hệ lịch sử với thực tiễn cuộc sống, làm cho lịch sử không chỉ là quá khứ với nhiều đau thương, mất mát, mà còn là bài học giữ nước trong cuộc sống hòa bình hôm nay. Khi vẫn còn sức thì tôi vẫn còn muốn truyền ngọn lửa yêu nước cho thế hệ trẻ bằng giọng nói của mình, câu chuyện của mình”.
Chất giọng miền Nam nhẹ nhàng, mộc mạc của ông tạo nên hấp lực rất lớn đối với người nghe. Bản thân ông đã là một câu chuyện đầy thuyết phục về một thế hệ thanh niên sinh ra trong chiến tranh mang tinh thần yêu nước, thương dân, can trường, dũng cảm. Ông Huy từ nhỏ đã chứng kiến gia đình nuôi giấu cán bộ cách mạng trước sự dòm ngó, đe dọa của kẻ thù. Cha ông là bộ đội đánh Pháp, còn ông cũng sớm nhập ngũ, tham gia kháng chiến chống Mỹ với nhiều cương vị: Chiến sĩ của Đoàn 1500 (thuộc Bộ chỉ huy Miền), chiến sĩ đặc công (Tỉnh đội Bà Rịa), quân y sĩ tại Bệnh viện K76A (Quân khu 7)…
Lắng nghe ông kể chuyện tại Trường THCS Nguyễn Công Trứ (xã Long Hải, TP Hồ Chí Minh), chúng tôi rất ấn tượng về những lần ông ở giữa lằn ranh sinh tử. “Nhớ nhất là Mậu Thân năm 1968, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ tập kích một trung đội ngụy đang canh giữ hãng dệt Vinatexco (khu vực phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn). Đánh trong đô thị không phải là dễ dàng nhưng anh em chúng tôi đều không sợ hy sinh. Địch đã phản kích dữ dội rồi rút chạy, tôi bị một mảnh lựu đạn găm sâu vào đầu, máu tuôn ra ướt đẫm mặt mũi. Lúc ấy có 4 đồng đội đã khiêng tôi về tuyến sau dù sự sống của tôi rất mong manh. Anh em còn đeo theo xẻng để chôn lấp nếu tôi không qua khỏi. Nhưng rất may là các bác sĩ quân y gắp được mảnh lựu đạn ra, điều trị tích cực cho tôi suốt mấy tháng trời. Đến bây giờ đầu tôi vẫn còn vết lõm”, ông Huy kể.



