Ông Bảy – Người Giữ Kho Thóc Của Làng
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, làng Đông Phú nổi tiếng có một kho thóc lớn dùng để nuôi dân và tiếp tế cho bộ đội. Người được giao trông coi kho thóc là ông Bảy, một lão nông ngoài sáu mươi tuổi, hiền lành nhưng rất cương trực. Ai trong làng cũng quý mến vì ông luôn sống thật thà và hết lòng vì mọi người.
Mỗi vụ gặt, bà con đều tự nguyện góp một phần thóc vào kho chung. Ban ngày, ông Bảy ghi chép cẩn thận số lượng lúa nhập vào. Ban đêm, ông cùng đội du kích thay nhau canh gác vì sợ quân Pháp phát hiện.
Một lần, quân Pháp nhận được tin trong làng có kho lương thực bí mật nên kéo đến lục soát. Trước đó, ông Bảy đã cùng dân làng chuyển phần lớn số thóc vào các hầm chứa dưới gốc tre và trong những căn hầm bí mật dưới nền nhà. Khi quân địch đến, chúng chỉ tìm thấy vài bao thóc để ngoài kho.
Tên chỉ huy nổi giận, tra hỏi ông Bảy rất nhiều lần nhưng ông vẫn bình tĩnh trả lời rằng đó là toàn bộ lương thực của dân làng. Không tìm được chứng cứ, quân địch đành bỏ đi sau khi phá hỏng vài dụng cụ sản xuất.
Ngay tối hôm đó, ông Bảy cùng bà con đưa toàn bộ số thóc bí mật chuyển đến căn cứ của bộ đội. Những hạt gạo quý giá ấy đã giúp nhiều đơn vị có đủ lương thực trong suốt thời gian chiến đấu.
Ngày chiến thắng, các chiến sĩ trở về cảm ơn ông Bảy. Người chỉ huy xúc động nói: “Nếu không có những kho thóc của nhân dân, chúng tôi khó có thể chiến đấu lâu dài.”
Ông Bảy chỉ mỉm cười nhìn cánh đồng lúa chín vàng trước mặt. Ông hiểu rằng sức mạnh của dân tộc không chỉ nằm ở những khẩu súng ngoài chiến trường mà còn ở từng hạt gạo, từng giọt mồ hôi của người nông dân. Chính sự đoàn kết và hy sinh thầm lặng của nhân dân đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.



