ÔNG BÙI ĐÌNH CHIẾN: NGƯỜI LÍNH TRƯỜNG SƠN VÀ TRÁI TIM CHƯA HỀ NGƠI NGHỈ
Tại một góc nhỏ bình lặng của xã Khánh Thiện, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình, có một người lính già vẫn ngày ngày miệt mài với những công việc không tên cho xóm làng. Ở tuổi 79, ông Bùi Đình Chiến mang vẻ ngoài hiền hậu với giọng nói trầm ấm, phong thái ấy khiến người đối diện khó lòng hình dung được ông từng là một chiến sĩ cảm tử, một người con ưu tú của lớp thanh niên xung phong (TNXP) đặc biệt đầu tiên tiến vào chiến trường miền Nam năm xưa.
Cuộc trường chinh của chàng trai trẻ
Năm 1965, khi ngọn lửa chiến tranh lan rộng, tiếng gọi của Tổ quốc trở thành mệnh lệnh trái tim của hàng triệu thanh niên miền Bắc. Chàng trai Bùi Đình Chiến khi ấy chỉ nặng vẻn vẹn 39 kg, bị từ chối thẳng thừng tại bàn cân nghĩa vụ quân sự. Thế nhưng, khát khao cống hiến không vì thế mà tắt lịm. Với lý lịch trong sạch và tinh thần giác ngộ cao, ông được tuyển chọn vào "Lớp Anh Trỗi 1" – đơn vị TNXP đặc biệt K53.
Ngày 16/8/1965 trở thành mốc son trong cuộc đời ông. Cùng với hơn 300 đồng đội, ông bước vào cuộc hành quân bộ ròng rã suốt hai tháng trời dọc theo dãy Trường Sơn. Không xe cơ giới, không đường bằng phẳng, đoàn quân thực hiện phương châm "đêm đi ngày nghỉ" dưới bóng tối đại ngàn để lẩn tránh bom đạn. Những địa danh như phà Ghép, phà Long Đại gắn liền với khói lửa đánh phá của địch đã trở thành những điểm mốc không thể nào quên trong ký ức của người lính trẻ năm ấy.
Máu và nước mắt trên đường dây 559
Vượt sông Bến Hải tiến vào Quảng Trị, ông Chiến được biên chế vào đường dây 559 huyền thoại. Nhiệm vụ của họ là gánh vác cả giang sơn trên đôi vai gầy: lúc vào chiến trường thì cõng đạn, thồ gạo; lúc trở ra thì cáng thương binh về tuyến sau.
Con đường ấy không chỉ có mồ hôi mà còn thấm đẫm máu tươi của đồng đội. Ông nghẹn ngào nhớ về lần vượt sông Thạch Hãn giữa mùa nước lũ cuồn cuộn. Một sợi dây thừng căng ngang dòng nước là niềm hy vọng duy nhất để bám trụ. Thế nhưng, dây đứt, người đồng đội tên Hưởng đã bị dòng nước dữ cuốn trôi ngay trước mắt ông khi chưa kịp nổ một phát súng nào về phía quân thù.
Đến năm 1967, ông chính thức đứng vào hàng ngũ Quân giải phóng thuộc Trung đoàn Phú Xuân anh hùng. Từ những cơn sốt rét ác tính quật ngã thân hình gầy gò trên đỉnh núi cao, đến trận bom B-52 đánh sập hầm khiến ông mang thương tật trên đầu, không gì có thể làm nao núng ý chí của người lính kiên trung. Trong 26 ngày đêm chiến dịch Mậu Thân tại Huế, giữa cái đói, cái rét và bệnh tật bủa vây, ông vẫn bền bỉ chiến đấu vì niềm tin ngày thống nhất.
Nỗi niềm riêng sau ngày toàn thắng
Hạnh phúc riêng của ông Chiến gắn liền với những hy sinh thầm lặng của người thân. Năm 1973, tranh thủ những ngày phép ngắn ngủi, ông kết hôn theo tâm nguyện của người mẹ già. Chỉ 12 ngày sau đám cưới, ông lại biền biệt lên đường ra tiền tuyến. Đó cũng là lần cuối cùng ông được nhìn thấy mẹ. Khi mẹ qua đời vào năm 1974, người con trai ấy vẫn đang mải miết với nhiệm vụ nơi tuyến đầu, nỗi đau ấy chỉ biết nén vào trong theo từng bước chân hành quân.
Lão nông "vác tù và hàng tổng"
Trở về quê hương năm 1976 với tư cách là một bệnh binh, ông Chiến không chọn nghỉ ngơi. Suốt mấy thập kỷ qua, ông kinh qua nhiều vị trí từ Bí thư chi bộ, xóm trưởng đến Chủ tịch Hội cựu TNXP xã. Khi con cháu và làng xóm ái ngại cho tuổi già mà vẫn tất bật với việc chung, ông chỉ cười hiền hậu: "Tôi ăn gạo của Nhà nước từ năm 18 tuổi, đến giờ vẫn đang được Nhà nước nuôi. Nếu không vác tù và hàng tổng thì làm cái gì?"
Câu nói mộc mạc ấy chính là triết lý sống của cả một thế hệ: Cống hiến cho đến hơi thở cuối cùng. Hành trang quý giá nhất của ông hiện tại không phải là vật chất, mà là hàng chục tấm huân, huy chương lấp lánh và niềm tin yêu tuyệt đối của nhân dân.
Cuộc đời của ông Bùi Đình Chiến là một bản trường ca về lòng yêu nước. Ông như một gạch nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại yên bình, thầm lặng nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Hòa bình hôm nay được dệt nên từ những đôi vai gầy và những trái tim sắt đá như thế.
Ông Bùi Đình Chiến (bìa phải) cùng đồng đội thăm lại nơi từng chiến đấu ẢNH: NVCC



