Ông Bùi Quang Hòa
Tôi tên là Bùi Quang Hòa, sinh năm 1940. Tôi sinh ra trong một gia đình đông con, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Ngày nhỏ, tôi thường theo mẹ lên đồi kiếm củi, theo cha ra đồng làm cỏ. Chính những tháng ngày lao động vất vả ấy đã rèn cho tôi tính chịu khó và nghị lực để vượt qua mọi khó khăn sau này.
Năm 1960, tôi lên đường nhập ngũ. Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy, cả xóm ra đầu làng tiễn thanh niên nhập ngũ. Mẹ đưa cho tôi một chiếc khăn quàng cổ rồi lặng lẽ quay đi lau nước mắt. Tôi hiểu mẹ lo, nhưng cũng hiểu mẹ tự hào khi con trai được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi làm nhiệm vụ ở nhiều địa bàn khác nhau. Có những ngày phải thức từ rất sớm, mang theo ba lô, súng đạn và hành quân hàng chục cây số. Đêm đến, anh em mắc võng dưới tán rừng, thay nhau canh gác để mọi người có giấc ngủ trọn vẹn. Cuộc sống còn nhiều gian khổ nhưng tiếng cười chưa bao giờ vắng trong đơn vị.
Tôi nhớ nhất một lần cả đơn vị phải vượt qua một khu rừng sau nhiều ngày mưa lớn. Đường trơn trượt, ai cũng lấm lem bùn đất. Đến giờ nghỉ, anh nuôi chỉ còn đủ gạo để nấu một nồi cháo loãng. Chúng tôi ngồi quây quần quanh nồi cháo, mỗi người một chiếc bát nhỏ nhưng ai cũng vui vẻ nhường nhau phần nhiều hơn. Một đồng chí cười nói: "Ăn ít hôm nay để mai còn kể với con cháu." Câu nói ấy khiến cả đơn vị cười vang giữa núi rừng.
Ba năm phục vụ trong quân đội đã cho tôi nhiều hơn những gì tôi từng nghĩ. Tôi học được tinh thần đoàn kết, sự sẻ chia và lòng yêu nước. Năm 1963, tôi trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội. Dù làm bất cứ việc gì, tôi cũng luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với những năm tháng đã khoác trên mình màu áo lính.
Đến bây giờ, điều tôi trân trọng nhất vẫn là những người đồng đội năm xưa. Có người còn gặp lại, có người chỉ còn trong ký ức. Nhưng mỗi khi nhắc đến họ, tôi luôn cảm thấy biết ơn vì đã có một thời tuổi trẻ được cùng nhau sống, cống hiến và trưởng thành.
Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hãy sống chân thành, đoàn kết và không ngại khó khăn. Đất nước luôn cần những người trẻ có ước mơ, có ý chí và sẵn sàng cống hiến để quê hương ngày càng phát triển.



