Bài viết

Ông Bùi Xuân Đạc – Một đời người lính, một đời ký ức!

Lào Cai13/04/2026Vũ Cẩm Tú, Hoàng Thị Thanh Thảo, lớp K21A4, trường THPT Trần Phú. (xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều lặng gió, tôi tìm đến thôn Đức An, xã Đông Cuông – nơi ông Bùi Xuân Đạc đã gắn bó gần trọn cuộc đời sau ngày rời quân ngũ. Ngôi nhà nhỏ của ông nằm yên bình bên con đường làng quen thuộc. Không biển tên, không huân chương treo trang trọng, chỉ là một căn nhà giản dị như bao mái nhà khác nơi thôn quê. Thế nhưng, ẩn sau vẻ bình yên ấy là cả một chặng đường đời từng đi qua chiến tranh, đói khát và mất mát.

Ông Đạc đón tôi bằng nụ cười hiền, dáng người gầy nhưng rắn rỏi. Ít ai nghĩ rằng người đàn ông đã ngoài bảy mươi tuổi ấy từng là trinh sát của Trung đoàn 28, Sư đoàn 10, chiến đấu tại chiến trường miền Nam, Tây Nguyên những năm khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. (Hình ảnh ông) Ông sinh năm 1952, Quê quán thôn Đức An, xã Đông An (nay là xã Đông Cuông),nhập ngũ năm 1972, khi mới 17 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, ông đã khoác ba lô lên đường, rời xa gia đình, bước vào chiến tranh với niềm tin giản dị: đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ông khẽ bảo tôi ngồi xuống ghế và, ông chậm rãi kể về những ngày hành quân vào Tây Nguyên. Đó là những tháng ngày băng rừng, vượt núi, đi bộ suốt ba tháng trời qua các tỉnh Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk. Rừng sâu hun hút, đường dài hun hút, phía trước là chiến trường, phía sau là quê nhà xa tít. Có những đợt hành quân, mỗi lần đi làm nhiệm vụ là ít nhất một tuần, lương thực mang theo không đủ, đói khát triền miên, nhưng người lính vẫn phải bám rừng, giữ trận địa, tuyệt đối không để lộ vị trí.

Giọng ông chùng xuống khi nhắc đến đồng đội. Ông kể rằng có những lần lên đường làm nhiệm vụ, mười người cùng đi, vai kề vai, chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Nhưng khi trở về, chỉ còn sáu người. Bốn đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa rừng sâu, không kịp một lời nhắn gửi. Ông im lặng rất lâu, rồi khẽ nói: “Chiến tranh là vậy… quen với tiếng súng, nhưng không bao giờ quen được với mất mát.” Trong một trận chiến ác liệt, ông không may bị chấn thương nặng vùng đầu, mất một phần tư xương sọ. Đến tận bây giờ, trong đầu ông vẫn còn một mảnh kim loại – dấu tích của bom đạn năm xưa. Vết thương ấy buộc ông phải xuất ngũ năm 1976, rời xa chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Trải qua những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ, đói khát và hiểm nguy, mang trên mình thương tật chiến tranh, ông Bùi Xuân Đạc vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ. Ghi nhận những hi sinh và đóng góp ấy, Đảng, Nhà nước và Quân đội đã trao tặng ông giấy khen và huy chương như một sự tri ân đối với người lính đã cống hiến trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Trở về quê hương, mang trên mình thương tật chiến tranh, ông không cho phép bản thân gục ngã. Ông nhắc đến lời Bác Hồ với ánh mắt kiên định: “Tàn nhưng không phế.” Chính niềm tin ấy đã giúp ông tiếp tục công tác tại địa phương suốt nhiều năm, cống hiến thầm lặng cho đến năm 2000. Không còn cầm súng, nhưng ông vẫn sống trọn vẹn tinh thần của một người lính – trách nhiệm, kỷ luật và hết lòng vì tập thể.

Ngồi nghe ông kể, tôi chợt nhận ra: chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì chưa bao giờ rời khỏi những người đã đi qua nó. Những vết thương trên cơ thể ông, những lần im lặng rất lâu khi nhắc đến đồng đội, chính là lời nhắc nhở sâu sắc nhất về cái giá của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn