Cựu chiến binh

Ông Cao Văn Kiên

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Cao Văn Kiên, sinh năm 1939. Gia đình tôi sống bằng nghề nông, quanh năm gắn bó với đồng ruộng. Từ nhỏ, tôi đã quen với tiếng gà gáy mỗi sáng, những buổi theo cha cày bừa, theo mẹ gặt lúa. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả nhưng tôi luôn cảm nhận được tình yêu thương của gia đình và tình nghĩa của bà con trong xóm.

Năm 1959, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Ngày nhận giấy báo, mẹ thức dậy từ khi trời còn chưa sáng để chuẩn bị cho tôi một bữa cơm. Bà cứ giục tôi ăn nhiều thêm một chút, còn cha thì lặng lẽ sửa lại quai ba lô. Trước lúc lên đường, ông chỉ nói một câu ngắn gọn: "Làm gì cũng phải giữ trọn danh dự của người lính." Đó là lời dạy tôi luôn ghi nhớ.

Những ngày đầu trong quân đội, tôi gặp không ít khó khăn. Từ một người chỉ quen lao động đồng áng, tôi phải tập điều lệnh, học kỹ thuật chiến đấu, hành quân đường dài và thích nghi với cuộc sống tập thể. Có hôm chân đau rát vì đi bộ nhiều, tối đến chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Thế nhưng sáng hôm sau, nghe tiếng còi tập hợp, tất cả lại nhanh chóng chỉnh tề hàng ngũ.

Điều khiến tôi nhớ nhất là những lá thư từ quê gửi lên đơn vị. Mỗi lần có thư, anh em lại ngồi quây quần nghe nhau đọc. Có người được báo tin em gái lấy chồng, có người biết vụ mùa năm ấy bội thu. Còn tôi, mẹ chỉ viết vài dòng ngắn ngủi rằng ở nhà mọi người vẫn khỏe, bảo tôi yên tâm công tác. Chính những dòng chữ mộc mạc ấy đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để vượt qua những ngày tháng gian khổ.

Ba năm trong quân ngũ đã trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Năm 1962, tôi hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Đón tôi ở đầu ngõ vẫn là dáng mẹ gầy gò đứng chờ từ sớm. Tôi ôm lấy mẹ mà nghẹn ngào không nói nên lời. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được trở về trong vòng tay gia đình.

Sau khi xuất ngũ, tôi tiếp tục lao động sản xuất, tham gia công tác tại địa phương và luôn giữ tác phong của người lính. Mỗi khi gặp thanh niên trong làng, tôi thường kể cho các cháu nghe về những năm tháng quân ngũ để các cháu hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đáng quý biết bao.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, tôi vẫn luôn tự hào vì đã có một thời tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hãy biết yêu quê hương, kính trọng cha mẹ, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm. Chỉ cần mỗi người đều cố gắng làm tốt công việc của mình thì đất nước sẽ ngày càng phát triển và giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ông Cao Văn Kiên | Câu chuyện thời hoa lửa