Ông cha ta đánh giặc: “Nhổ” đồn Sóc Sơn

Ngày 15-4-1974, sau 6 tháng huấn luyện ở Hòa Bình, 60 chiến sĩ của Tiểu đoàn 76, Trung đoàn 59 quân tăng cường Thủ đô được lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam và biên chế về Đại đội 2, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 101 miền Tây Nam Bộ.
Theo kế hoạch tác chiến của Trung đoàn 101, Tiểu đoàn 5 đánh chiếm đồn Sóc Sơn; Tiểu đoàn 7 mai phục, chặn đánh quân địch tiếp viện từ Rạch Giá lên ứng cứu. Sau khi trinh sát thực địa, Tiểu đoàn 7 bố trí lực lượng phục kích cách đồn Sóc Sơn khoảng 1km. Đúng như nhận định, sau khi Tiểu đoàn 5 tấn công diệt đồn Sóc Sơn, địch điều một tiểu đoàn bộ binh đến cứu viện. Khi chúng lọt vào trận địa mai phục, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 7 lệnh cho đơn vị tấn công. Đại đội 1 đánh khóa đầu, Đại đội 2 khóa đuôi. Khi địch dồn đội hình thì bị hỏa lực của tiểu đoàn cùng Đại đội 3 "đánh vỗ mặt", buộc chúng phải chạy xuống con kênh và bị quân ta bao vây, xiết chặt.
Có chi tiết mà tôi vẫn nhớ mãi, vào lúc này, thỉnh thoảng có một tên nổ súng vu vơ về hướng nhà lá nơi tôi đang ẩn nấp. Tôi quan sát, đợi địch nhô đầu lên rồi nổ súng, nhưng không trúng. Ban đầu, tôi tưởng mình ngắm bắn không chuẩn hay đầu ruồi của súng có vấn đề nên thử chĩa súng bắn vào chum đựng nước ở phía xa thì chum vỡ tan. Rút kinh nghiệm sau trận đánh, tôi nêu tình huống trên và được các đồng đội phân tích, khả năng do địch đội mũ sắt nhô lên, thụt xuống nhanh, trong khi tôi chỉ tập trung ngắm bắn vào đầu nên không trúng.
Nhờ xây dựng kế hoạch tác chiến chu đáo, hiệp đồng chiến đấu chặt chẽ, trận này, Tiểu đoàn 5 và Tiểu đoàn 7 đã nhanh chóng “nhổ” đồn Sóc Sơn, tiêu diệt và bắt sống 1 tiểu đoàn bộ binh địch đến tiếp viện, ứng cứu, mở rộng vùng giải phóng.



