Cựu chiến binh

Ông chiêu Văn Băng tham gia chiến trường bảo vệ biên giới phía bắc

Lào Cai22/12/2025Hoàng Thị Hè (Chi đoàn thôn Trĩ Ngoài)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Chiêu Văn Băng, sinh năm 1968. Tháng 9 năm 1986, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi lên đường nhập ngũ tại Huyện đội Bảo Yên. Ngày khoác ba lô rời nhà, hành trang của tôi chỉ là mấy bộ quần áo, vài lá thư gia đình và một niềm tin rất giản dị: đi bộ đội là để giữ đất, giữ làng, giữ nước.

Sau thời gian huấn luyện, tôi cùng đơn vị được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang. Đặt chân đến nơi này, tôi mới hiểu thế nào là chiến tranh thực sự. Núi đá tai mèo dựng đứng, sương mù quanh năm, ban ngày pháo nổ, ban đêm tiếng súng vọng vào vách núi nghe lạnh cả sống lưng. Những cái tên như Thanh Thủy, Lão Sơn, Cốc Nghè, cao điểm 468, 685… đối với chúng tôi khi ấy không phải là địa danh trên bản đồ, mà là nơi sống – nơi chiến đấu, thậm chí là nơi có thể nằm lại mãi mãi.

Có những ngày, cả tiểu đội phải bám chốt trong chiến hào chật hẹp, mưa dầm, quần áo ướt sũng, cơm vắt cứng như đá nhưng vẫn phải chia nhau từng miếng. Nước uống nhiều khi là nước suối hứng vội trong khe đá. Pháo địch bắn dồn dập, đất đá sạt xuống chiến hào, chúng tôi vừa đào, vừa tránh, vừa giữ súng trong tay. Nhiều đêm nằm sát nhau trong hầm, tôi nghe rõ nhịp thở của đồng đội, chỉ mong sáng ra còn đủ anh em.

Có những người bạn của tôi đã ngã xuống ngay trên mảnh đất ấy. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp báo hiếu cha mẹ. Mỗi lần nghĩ đến, lòng tôi vẫn nặng trĩu. Chính sự hy sinh ấy đã giúp chúng tôi thêm vững vàng, quyết tâm bám trụ, không để mất một tấc đất biên cương.

Đến tháng 3 năm 1989, tôi hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về địa phương. Rời quân ngũ, trở lại cuộc sống đời thường, tôi mang theo trong mình ký ức không thể nào quên về những năm tháng hoa lửa nơi Vị Xuyên. Dù trở về làm ruộng, làm nương, sống cuộc đời giản dị, nhưng trong tim tôi, mình mãi là người lính.

Chiến tranh đã lùi xa, biên giới hôm nay đã yên bình, nhưng với tôi, mỗi tấc đất nơi Hà Giang vẫn thiêng liêng lắm. Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc đến gian khổ của bản thân, mà để nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay là đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của biết bao người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn