Ông Chín Phà – Tiếng Còi Tan Tầm Và Tọa Độ Pháo Binh
Tại bến phà An Bình rộn rã, ông Chín (68 tuổi) làm nhiệm vụ kiểm soát vé và hướng dẫn xe cộ lên xuống. Tiếng còi tuýt tuýt vang lên dứt khoát, cánh tay vung lên chỉ đường chính xác giúp hàng trăm chiếc xe máy, ô tô xếp hàng ngay ngắn trên boong phà mà không hề ùn tắc. Khả năng quan sát không gian đa chiều, ước lượng khoảng cách chuẩn xác chỉ bằng mắt thường của ông là kỹ năng sinh tồn được rèn giũa từ thời ông còn là một trinh sát pháo binh, chuyên canh tọa độ cho pháo ta nã vào căn cứ địch.
Chiến trường K những năm 80, ông Chín thường xuyên phải nằm vùng trên những ngọn đồi cao, dán mắt vào ống nhòm để chấm tọa độ. "Sắp xếp xe cộ lên phà cho khít rịt thì cần chút tinh mắt. Còn đo tọa độ lô cốt giặc ngày xưa là đo bằng mạng sống," ông Chín tuýt còi cho một chiếc xe tải lùi lại. "Chỉ cần tui hô sai góc tà, sai cự ly vài chục mét, pháo 105 ly của mình sẽ nã thẳng vào đội hình bộ binh đang tấn công. Áp lực đè nặng lên từng con số. Phải tính cả sức gió, độ ẩm, và đôi khi là cắn răng nhìn đồng đội ngã xuống để giữ bí mật vị trí quan sát."
Trở về làm người gác bến phà, ông Chín tìm thấy niềm vui trong sự nhộn nhịp. "Ngày xưa tui đọc tọa độ để gọi sự hủy diệt trút xuống đầu thù. Hôm nay tui canh khoảng cách để những chuyến phà qua sông an toàn, đưa người ta về nhà đoàn tụ. Tiếng còi phà tuýt lên rộn rã thay cho tiếng rít xé trời của đạn pháo, đó là thứ âm thanh đẹp nhất tui từng nghe."



