Ông Chín Võng – Sợi Dù Dẻo Dai Và Giấc Ngủ Rừng Trường Sơn
Dưới bóng cây mận rợp mát ở cuối xóm, ông Chín (73 tuổi) đang thoăn thoắt đan những tấm võng bằng sợi dù tổng hợp. Những ngón tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh nhưng vô cùng điêu luyện, thoắt ẩn thoắt hiện luồn lách qua những mắt lưới. Tiếng rít nhẹ của sợi dù xiết vào nhau nghe thật vui tai. Quanh ông là hàng chục chiếc võng đủ màu sắc chuẩn bị giao cho khách miệt vườn. Người thợ đan võng với nụ cười móm mém ấy từng là lính trinh sát của Binh đoàn 559, những người đã xẻ dọc dãy Trường Sơn đi cứu nước.
Năm 1971, giữa núi rừng Trường Sơn thâm u, chiếc võng bạt là tài sản quý giá nhất của mỗi người lính. Nó là chiếc giường êm ái xua đi cái mệt mỏi sau những đêm hành quân luồn rừng, là nơi những người lính trẻ truyền tay nhau điếu thuốc rê và lá thư nhà nhàu nhĩ. "Đan võng thời bình thì nhàn hạ, chú thả hồn theo gió sông," ông Chín ngừng tay, vuốt ve sợi dù màu xanh lục bảo. "Nhưng võng ở Trường Sơn ngày ấy mang nhiều nỗi niềm lắm cháu ạ. Có những trận sốt rét rừng ác tính, anh em nằm trên võng run bần bật đến đứt cả dây chằng. Đau xót nhất là sau mỗi trận càn hay trận bom B-52, chính chiếc võng ấy lại được tháo ra, gói ghém thi hài đồng đội thay cho chiếc quan tài, rồi lặng lẽ chôn cất vội vàng dưới những tán lá săng lẻ."
Rời quân ngũ, ông Chín mang theo chứng sốt rét ngã nước và một cơ thể mang nhiều vết thương trở về Vĩnh Long. Sức khỏe yếu không làm được việc nặng, ông chọn nghề đan võng để mưu sinh. Mỗi mắt lưới được thắt lại là một lần ông rèn giũa sự tĩnh tâm. "Nhiều đêm khó ngủ, chú ra hiên nằm trên chiếc võng tự tay mình đan, nghe tiếng gió luồn qua kẽ lá mà rớt nước mắt nhớ anh em. Nghề đan võng này như một cách để chú kết nối lại với quá khứ. Nhìn bà con nằm đong đưa trên võng, ngủ một giấc trưa ngon lành không mộng mị, không giật mình vì tiếng pháo, chú thấy những năm tháng thanh xuân nếm mật nằm gai của thế hệ mình thật sự có ý nghĩa," ông Chín trầm ngâm, tay lại thoăn thoắt luồn sợi dù, đan kết những nhịp đong đưa của sự bình yên.



