Ông Chín Vớt Cát – Sào Tre Oằn Nặng Và Lòng Sông Giấu Mặt
Giữa khúc sông Cổ Chiên mênh mông bọt nước, chiếc ghe cào cát của ông Chín (68 tuổi) tròng trành theo từng đợt sóng. Lưng trần sạm đen vì nắng gió, ông gò mình ấn mạnh cây sào tre dài ngoẵng xuống tận đáy sông, dùng sức bật của đôi vai vạm vỡ đẩy lưỡi cào xúc đầy cát sỏi rồi kéo lên ghe. Nước sông cuồn cuộn chảy, sức nặng của cát ướt kéo oằn cả thân tre, nhưng đôi chân trần của ông vẫn bám chặt lấy mũi ghe như rễ cây cổ thụ. Sự dẻo dai và khả năng thấu hiểu từng luồng lạch, độ sâu của đáy sông này bắt nguồn từ những năm tháng ông là một đặc công nước, từng lấy lòng sông Lòng Tàu làm tấm lá chắn sống che giấu mình trước họng súng quân thù.
Chiến trường sông nước rình rập những hiểm nguy tột độ. "Cào cát bây giờ nặng nhọc đổ mồ hôi, nhưng cào lên là được tiền đong gạo, là thấy cái sự sống đắp bồi. Chứ lặn dưới đáy sông ngày xưa, trên bờ là đại liên xối xả, dưới nước là thủy lôi chực chờ," ông Chín đổ ụp mẻ cát ướt rượt vào khoang ghe, quệt vội giọt mồ hôi cay xè nơi khóe mắt. "Có những đêm đi bám tàu địch, anh em phải ngậm ống trúc lặn sâu dưới lớp bùn lầy lạnh buốt. Tàu tuần tiễu lướt qua trên đầu, tiếng chân vịt chém nước rào rào sát sạt. Đỉa đói bám đầy người, lạnh run cầm cập nhưng cắn đứt cả môi cũng không dám nhúc nhích. Chỉ cần trồi lên một bọt khí nhỏ, đạn pháo rọi xuống là tan xác giữa dòng."
Chiến tranh qua đi, ông Chín chọn nghề vớt cát mưu sinh ngay trên chính nhánh sông quê hương. "Ngày xưa, tui lấy đáy sông làm nơi ẩn nấp để đi gieo cái chết cho quân thù. Ngày nay, tui moi từ đáy sông lên những hạt cát vàng ươm để người ta xây nhà, dựng cửa. Khúc sông này từng chứng kiến máu đồng đội tui loang đỏ mặt nước, giờ tui cào cát như một cách dọn dẹp lại dòng sông, trả lại cho nó sự thanh sạch và bình yên. Mỗi hạt cát được kéo lên bờ là một viên gạch xây đắp nên cuộc sống mới," ông Chín cười hào sảng, vươn vai hít một hơi dài bầu không khí trong lành của sông nước miền Tây rực nắng.



