ông Chô Lia (Hồ Văn Lia) lớn lên giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi đất đá khô cằn nhưng lòng người thì bền bỉ, thủy chung.
Sinh năm 1944, tại A Đeng – La Lay, Chô Lia (Hồ Văn Lia) lớn lên giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi đất đá khô cằn nhưng lòng người thì bền bỉ, thủy chung. Chiến tranh đến sớm, tuổi thơ của ông gắn với tiếng bom, với những đêm rừng rì rầm gió núi và nỗi lo thường trực về sự sống – cái chết. Chính từ mảnh đất ấy, ý chí cách mạng đã hun đúc nên một con người lặng thầm mà kiên gan.
Sinh năm 1944, tại A Đeng – La Lay, Chô Lia (Hồ Văn Lia) lớn lên giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi đất đá khô cằn nhưng lòng người thì bền bỉ, thủy chung. Chiến tranh đến sớm, tuổi thơ của ông gắn với tiếng bom, với những đêm rừng rì rầm gió núi và nỗi lo thường trực về sự sống – cái chết. Chính từ mảnh đất ấy, ý chí cách mạng đã hun đúc nên một con người lặng thầm mà kiên gan.
Năm 1959, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông rời bản làng tham gia công tác tại Trại Sản xuất Khu ủy – C19 – K200 – Quân khu 4. Suốt 12 năm (1959–1971), ông gắn bó trọn vẹn với hậu phương kháng chiến, nơi từng hạt thóc, từng mảnh sắn đều mang ý nghĩa của sự sống còn đối với tiền tuyến.
Trại sản xuất không chỉ là nơi lao động mà còn là mục tiêu đánh phá ác liệt. Bom đạn trút xuống nương rẫy, lán trại nhiều lần bị tàn phá. Nhưng sau mỗi trận bom, Chô Lia lại cùng đồng đội lặng lẽ dựng lại từ đầu—khai hoang, trồng trọt, chăn nuôi—để dòng tiếp tế không bao giờ đứt đoạn. Những ngày thiếu đói, ông nhường phần ăn cho cán bộ, chiến sĩ; những đêm mưa rừng lạnh buốt, ông thức canh kho thóc, giữ từng bao lương thực như giữ chính sinh mệnh của đơn vị.



