Ông cố nội Liệt sĩ Nguyễn Văn Huân
Đã hàng chục năm trôi qua kể từ ngày đất nước hoàn toàn hòa bình, nhưng mỗi khi nhắc đến hai tiếng “liệt sĩ”, trong lòng em vẫn dâng lên niềm xúc động khó tả. Dường như hình ảnh của những người lính năm xưa – những con người đã chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc – vẫn luôn trở về trong ký ức của nhiều gia đình. Ông nội em cũng là một trong những người lính đã tham gia chiến đấu ác liệt tại chiến trường Quảng Trị trong những năm kháng chiến chống Mỹ gian khổ ấy.
Ông thường kể cho em nghe rằng những ngày ra trận vô cùng vất vả. Từ bữa ăn thiếu thốn, giấc ngủ chập chờn trong hầm trú ẩn, đến những lần đối mặt trực tiếp với bom đạn và cái chết. Từ sau năm 1972, chiến sự ngày càng ác liệt, nhiều người lính còn rất trẻ đã phải ra chiến trường. Có người mới đôi mươi, có người chỉ vừa tròn mười tám tuổi đã khoác lên mình màu áo lính ra đi bảo vệ Tổ quốc. Ông em là một người lính Cụ Hồ, đã đi qua bao mưa bom bão đạn, chứng kiến không biết bao nhiêu mất mát, đau thương của đồng đội.
Bà em kể lại rằng thời chiến tranh, khói lửa bao trùm khắp nơi. Nhiều người lính đã anh dũng ngã xuống nơi chiến trường, trong đó có cả những người đồng đội thân thiết của ông. Ông từng liều mình cứu một người bạn bị thương nặng ở chân giữa lúc bom đạn đang dội xuống. Nhờ sự gan dạ và tấm lòng nghĩa tình của ông, người đồng đội ấy đã được cứu sống. Còn nhiều người khác thì không may mắn như vậy, họ đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị khốc liệt.
Có những người ra đi mà không kịp để lại một lời nhắn nhủ cuối cùng cho gia đình. Em được ba kể rằng, nhiều người lính khi ấy còn chưa kịp gửi bức thư cuối cùng về cho người thân. Trên những tấm bia nơi nghĩa trang liệt sĩ hôm nay, dòng chữ “Tổ quốc ghi công” màu đỏ vẫn lặng lẽ hiện lên giữa đất trời. Bà em thường nhắc em phải luôn ghi nhớ dòng chữ ấy, bởi đó là sự tri ân thiêng liêng dành cho những con người đã hiến dâng cả tuổi trẻ và mạng sống cho đất nước.
Mỗi lần nghe ông, ba và bà kể lại những câu chuyện của thời hoa lửa, em càng thấm thía hơn những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh. Tuổi trẻ của họ gắn với chiến hào, bom đạn và những trận giữ Thành cổ Quảng Trị ác liệt. Họ chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà bằng cả niềm tin sắt đá vào ngày đất nước được hòa bình, thống nhất.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, được đến trường học tập trong yên vui, em càng thêm biết ơn những người lính năm xưa – trong đó có cả ông nội em. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, sự kiên cường và lòng dũng cảm của họ sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong tim thế hệ trẻ. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật tử tế để xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.


