Ống Cơm Lam Đêm Hành Quân Thần Tốc
Ống Cơm Lam Đêm Hành Quân Thần Tốc
Nhân chứng kể: Điểu K'Nhấp (Cựu chiến binh du kích dân tộc Stiêng, Bình Phước)
"Mùa xuân năm 1975, đơn vị chúng tôi nhận lệnh hành quân thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn. Đường đi gập ghềnh, không có thời gian dừng lại đỏ lửa nấu cơm vì sợ lộ đội hình dưới mắt máy bay trinh sát địch. Để bảo đảm sức khỏe cho bộ đội bám xe, đồng bào các bản làng Stiêng đã thức trắng đêm chặt tre, giã nếp để làm hàng ngàn ống cơm lam tiếp tế cho đoàn quân ra trận.
Mỗi ống cơm lam to bằng cổ tay, được nướng chín tới, vỏ ngoài cháy xém nhưng bên trong hạt nếp trắng tinh, dẻo quánh và thơm nồng mùi tre tươi. Tôi nhớ mãi đêm băng qua rừng cao su lầy lội, trời mưa như trút nước, một bà mẹ già đứng bên vệ đường, tay ôm bọc nilon chứa những ống cơm lam còn ấm nóng phát cho từng chiến sĩ. Mẹ nắm chặt tay tôi, nói bằng tiếng dân tộc: 'Ăn đi con, ăn để có sức chạy cho nhanh, đánh cho mạnh, đuổi hết giặc đi nhé!'.
Chúng tôi vừa đi vừa bóc vỏ tre, cắn từng miếng cơm lam ngọt bùi xen lẫn vị mặn của muối vừng dã chiến. Cái hương vị ấm áp của quê hương, của lòng dân ấy đã nuôi dưỡng ý chí sắt đá, giúp đôi chân người lính vượt qua hàng trăm cây số không biết mệt mỏi, tiến thẳng vào sào huyệt cuối cùng của kẻ thù đúng giờ hẹn lịch sử."


