ÔNG CÙ XUÂN CHIẾN – THỜI HOA LỬA
Thôn Bến Đền gió núi vẫn miên man,
Đông Cuông đó – đất Lào Cai nghĩa nặng.
Có một người năm xưa ra trận
Tên gọi thân quen: ông Cù Xuân Chiến.
Tuổi mười tám khoác áo màu xanh,
Bỏ nương rẫy, tạm xa mái nhà nhỏ.
Bom đạn giặc cày nát non sông đó,
Ông lên đường, giữ trọn lời thề.
Những năm tháng lửa đạn ê chề,
Đạn xé núi, khói bom mù lối.
Đồng đội ngã xuống trong đêm tối,
Ông siết tay súng, đứng giữa tuyến đầu.
Đường hành quân sương muối phủ màu,
Bát cơm vắt chia đều gian khổ.
Sống – chết kề nhau trong gang tấc đó,
Chỉ một niềm tin: Tổ quốc trên vai.
Ngày đất nước rợp bóng cờ bay,
Ông trở về – áo sờn, tóc bạc.
Không huân chương treo đầy trước ngực,
Chỉ nụ cười hiền giữa Bến Đền quê.
Giờ đây giữa nhịp sống yên mê,
Ông kể cháu con chuyện thời hoa lửa.
Từng trang sử không dòng nào là cũ,
Bởi máu xương vẫn thấm đất quê mình.
Cù Xuân Chiến – người lính anh hùng,
Không tượng đài nhưng cao hơn núi.
Tên ông sáng giữa đời bình dị,
Như ngọn lửa hồng sưởi ấm hôm nay.


