Ông Đặng Hữu Sơn
Tôi tên là Đặng Hữu Sơn, sinh năm 1947. Tuổi thơ của tôi trôi qua bên những triền đồi xanh và những cánh đồng ngô của quê hương. Cha mẹ làm nông, cuộc sống không dư dả nhưng luôn dạy các con phải chăm chỉ và sống có nghĩa tình.
Năm 1967, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày đi, mẹ ngồi khâu lại từng đường chỉ trên chiếc áo rồi dặn tôi giữ gìn sức khỏe. Tôi nhìn mái tóc đã điểm bạc của mẹ và tự hứa sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ để sớm trở về.
Những năm tháng trong quân đội đã giúp tôi hiểu thế nào là tình đồng chí. Chúng tôi cùng nhau luyện tập, cùng hành quân, cùng chia nhau từng bữa cơm và từng giấc ngủ ngắn. Có lần một đồng đội bị cảm nặng, cả tiểu đội thay nhau chăm sóc, người pha nước, người nấu cháo. Những việc tưởng chừng rất nhỏ ấy lại làm nên sức mạnh của tập thể.
Tôi còn nhớ những buổi chiều hiếm hoi được nghỉ. Anh em tranh thủ cắt tóc cho nhau, giặt quần áo rồi ngồi đọc những lá thư vừa nhận từ quê. Có đồng chí vừa đọc vừa cười, có người lặng lẽ lau nước mắt vì nhớ gia đình. Chúng tôi động viên nhau rằng chỉ cần cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thì ngày đoàn tụ sẽ không còn xa.
Năm 1970, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Sau ba năm quân ngũ, tôi không còn là chàng thanh niên bỡ ngỡ ngày nào. Tôi mang theo tinh thần của người lính để lao động, xây dựng gia đình và góp sức vào các phong trào của địa phương.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước sân đình, tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hãy luôn gìn giữ truyền thống yêu nước, học tập thật tốt và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Chỉ cần mỗi người đều cố gắng mỗi ngày thì quê hương và đất nước sẽ ngày càng phát triển, giàu mạnh hơn.



