Ông Đặng Sỹ Ngọc và tình yêu tổ quốc
Trong 6 năm chiến đấu, ông 7 lần bị thương (bị thương 3 lần khi làm chiến sĩ bộ binh và 4 lần khi là trắc thủ đơn vị cao xạ) nhưng vẫn kiên cường bám trụ mặt trận. Mang thương tật hơn 81%, theo chính sách đối với người có công của Nhà nước, ông thuộc diện được chăm sóc suốt đời tại trung tâm nuôi dưỡng thương binh nặng. Nhưng quyết không cam chịu số phận, ông lấy vợ, sinh con rồi xin rời trại để tự lao động nuôi sống gia đình.
Chiến tranh để lại trên cơ thể ông những vết thương không lành, cuộc sống đời thường nhiều vất vả, nhọc nhằn... song tất cả chưa bao giờ khiến ông chùn bước. Bằng ý chí và nghị lực của người lính, ông làm chủ cuộc sống, nuôi con trưởng thành, đóng góp cho xã hội qua những việc làm ý nghĩa như: Nhận du học sinh Lào làm con nuôi, tự bỏ tiền tìm kiếm và cất bốc hài cốt đồng đội, trao học bổng tặng quà học sinh nghèo...
Với năng khiếu văn chương cùng vốn sống sâu sắc, ông viết hàng trăm bài báo cộng tác với nhiều cơ quan báo chí trong cả nước. Dù cách nhau đến vài chục tuổi nhưng ông vẫn coi tôi là “bạn vong niên”. Ông thường gọi điện trao đổi ý tưởng, nhờ góp ý. Có điều, những cuộc trò chuyện ấy chỉ có ông nói, tôi lắng nghe, bởi ông bị điếc hoàn toàn do trúng bom Mỹ từ mấy chục năm trước.
Ngày trước, mỗi khi cần phản hồi, tôi phải viết tay nội dung trả lời và gửi qua đường bưu điện. Nay nhờ công nghệ nên tôi nhắn tin qua mạng xã hội gửi tới ông. Những lần gặp mặt hiếm hoi, tôi viết câu hỏi ra giấy để ông đọc rồi trả lời hoặc ngược lại. Đôi khi, tôi mải mê trò chuyện bằng lời, rồi chợt nhớ ra ông không thể nghe được, không khỏi ngượng ngùng. Nhận ra điều đó, ông cười hiền, xua tay lắc đầu, không một lời chê trách.
Mỗi lần ra Hà Nội, ông đều ghé thăm tòa soạn. Ông thường đến rất sớm và sẵn sàng ngồi chờ cả tiếng đồng hồ với ngụ ý không làm ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi. “Bác giờ là "vua thời gian", có thể chờ. Các cháu đang làm việc, bác không muốn phiền. Gặp được thì quý, không thì ta lại trao đổi bằng công nghệ”, ông bảo vậy.
Một con người như thế, không thể không nể phục. Người chiến sĩ với 7 lần bị thương nặng ấy chưa từng chịu khuất phục trước số phận. Giờ đây, ông là một “nhà báo không chuyên” với hàng trăm bài viết giàu giá trị về lịch sử, về đồng đội, về những con người bình dị mà cao quý giữa đời thường.


