Ông Đặng Văn Đệ – Một nén nhang, một đời ghi nhớ
Ông Đặng Văn Đệ, sinh năm 1963, ngụ ấp Dương Hòa, xã Tân Hòa, là thân nhân của gia đình liệt sĩ. Đối với ông, ký ức về chiến tranh được lưu giữ qua câu chuyện của gia đình và sự hy sinh của người thân. Qua năm tháng, nỗi đau đã lắng lại thành lòng biết ơn, để mỗi lần nhắc đến người đã khuất là một lần ông nhắc thế hệ sau về giá trị của hòa bình, lòng yêu quê hương và trách nhiệm gìn giữ truyền thống.
Có những nén nhang chỉ cháy trong vài phút, nhưng có những nén nhang được thắp bằng ký ức của cả một đời người.
Với ông Đặng Văn Đệ, sinh năm 1963, ngụ ấp Dương Hòa, xã Tân Hòa, mỗi lần tưởng nhớ người thân đã hy sinh là một lần ký ức về “Thời hoa lửa” trở về. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một nén nhang thành kính, một phút lặng người và những câu chuyện được nhắc lại trong gia đình.
Chiến tranh đã đi qua nhiều năm, nhưng với những gia đình có người thân hy sinh, dấu vết của chiến tranh vẫn còn nằm lại trong ký ức. Đó là sự thiếu vắng một người thân, một khoảng trống không thể lấp đầy và những câu hỏi mà đôi khi thời gian cũng không thể trả lời.
Nhưng từ mất mát, gia đình đã học cách đứng lên. Những người ở lại tiếp tục lao động, chăm lo cuộc sống và cùng quê hương vượt qua những năm tháng khó khăn. Sự hy sinh của người đã khuất trở thành động lực để thế hệ sau biết sống tốt hơn, trách nhiệm hơn.
Ông Đặng Văn Đệ luôn trân trọng giá trị của hòa bình. Bởi ông hiểu rằng phía sau những ngày tháng bình yên hôm nay là biết bao người đã gửi lại tuổi trẻ cho quê hương, đất nước. Vì thế, ông gìn giữ câu chuyện của gia đình không chỉ như một kỷ niệm riêng, mà như một phần của lịch sử quê hương.
Mỗi khi kể cho con cháu nghe về người đã hy sinh, ông không chỉ kể về sự mất mát. Ông kể để các thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống hôm nay là một thành quả đáng trân trọng; rằng được sống, được học tập, được lao động trong hòa bình là điều mà thế hệ trước đã phải đánh đổi bằng biết bao hy sinh.
Có lẽ, điều đẹp nhất mà những người ở lại có thể làm cho người đã khuất chính là sống thật tốt và truyền lại ký ức.
Một nén nhang rồi sẽ tắt. Nhưng lòng biết ơn thì không bao giờ tắt.
Câu chuyện của ông Đặng Văn Đệ vì thế không chỉ là câu chuyện của một gia đình ở ấp Dương Hòa. Đó còn là câu chuyện về những người ở lại sau chiến tranh – những người đã biến nỗi đau thành nghị lực, biến ký ức thành lòng biết ơn và biến sự hy sinh của người thân thành động lực để tiếp tục vun đắp quê hương.
Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ngọn lửa tri ân vẫn còn cháy mãi.


