Ông Đinh Văn Phong
Tôi tên là Đinh Văn Phong, sinh năm 1940. Tôi lớn lên trong một ngôi làng nhỏ nằm bên cánh đồng lúa. Tuổi thơ của tôi không có nhiều đồ chơi, niềm vui lớn nhất là mỗi chiều được theo cha thả trâu, theo mẹ gánh lúa về nhà. Cuộc sống tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng lúc nào cũng đầy ắp nghĩa tình.
Năm 1960, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ gói cho tôi vài chiếc bánh nếp, cha lặng lẽ đưa chiếc đèn pin cũ rồi dặn: "Đi đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe và luôn nghĩ đến đồng đội." Tôi mang theo lời dặn ấy suốt những năm tháng trong quân ngũ.
Đơn vị của tôi thường xuyên hành quân qua nhiều khu rừng. Có những ngày đi bộ từ sáng đến tối, đôi dép cao su đã mòn vẹt nhưng ai cũng cố gắng. Những lúc nghỉ chân, chúng tôi tranh thủ vá lại ba lô, khâu lại chiếc áo bị rách hay đun một ấm nước chè. Những việc làm giản dị ấy khiến cuộc sống của người lính trở nên gần gũi và ấm áp hơn.
Điều tôi nhớ nhất là một buổi tối trời mưa rất to. Nước tràn vào lán, tất cả phải cùng nhau chuyển đồ đạc sang nơi cao hơn. Dù ai cũng ướt lạnh nhưng không một lời than phiền. Khi mọi việc xong xuôi, anh em ngồi quây quần bên bếp lửa, hong khô quần áo rồi kể chuyện về gia đình. Chính trong những lúc khó khăn, tình đồng đội lại càng trở nên gắn bó.
Năm 1963, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương. Tôi tiếp tục nghề nông, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các công việc ở địa phương. Những năm tháng quân ngũ đã giúp tôi hiểu rằng chỉ cần biết đoàn kết và cố gắng thì khó khăn nào cũng có thể vượt qua.
Giờ đây, nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc. Tôi mong các cháu hôm nay sẽ luôn giữ gìn truyền thống tốt đẹp của dân tộc, sống chân thành, chăm chỉ và biết yêu thương mọi người. Đó là điều quý giá nhất mà thế hệ chúng tôi muốn gửi gắm.



