Bài viết

ÔNG ĐỖ ĐÌNH THẮNG – HẠT BỤI NHỎ LÀM NÊN ĐẤT NƯỚC - THCSKC

Xin chào các bạn , tôi là Quốc Bảo , Học sinh lớp 8C. Hôm nay trong khuôn khổ chương trình đầy ý nghĩa ‘câu chuyện thời hoa lửa’ tôi không chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn tới cha anh đi trước , các vị anh hùng có công xây dựng lên cơ đồ nước Việt Nam mà tôi còn muốn chia sẻ với các bạn về người anh hùng vĩ đại nhất trong cuộc đời tôi đó chính là ông nội – ông Đỗ Đình Thắng, người lính Cụ Hồ đã đi qua trọn một thời bom đạn. Ông không phải là người thích nói nhiều về chiến tranh, nhưng mỗi lần nhắc l

Hưng Yên13/12/2025Đỗ Đình Quốc Bảo - 8C (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Hành trình ra trận

Ông kể với tôi rằng , ông rời quê năm vừa tròn mười tám. Khi ấy, tiếng súng xâm lược còn vẳng bên những cánh đồng, còn dấu chân giặc in trên con đường làng. Thanh niên trong xóm người đi, người ngã xuống, và ông hiểu rằng đã đến lúc mình phải đứng lên.Ngày nhập ngũ, mẹ ông dúi vào tay con trai chiếc khăn tay cũ và dặn:“Đi cũng vì quê hương, trở về cũng vì quê hương con nhé.”Ông khoác ba lô ra đi, theo đoàn quân hành quân xuyên rừng, vượt suối, học từng cách bóc ngòi bom, dựng lán giữa đại ngàn, băng bó cho nhau khi thương tích. Mùa nắng thì khát đến cháy họng, mùa mưa thì đỉa bám đầy chân, nhưng những người lính trẻ vẫn bước tiếp, bởi mục tiêu lớn nhất chỉ có một: giành lại hòa bình cho Tổ quốc.Những năm tháng ấy, ông luôn nói, là quãng đời mà dù có vất vả đến đâu, cũng cháy lên “ngọn lửa của tuổi trẻ” – ngọn lửa của lòng yêu nước không gì dập tắt được.

2.khoảnh khắc không thể quên

Trong vô vàn ký ức trận mạc, có một khoảnh khắc mà ông kể đi kể lại, mỗi lần kể là mỗi lần mắt ông long lanh.Đó là đêm đơn vị của ông bị địch vây giữa triền núi. Mưa xối xả, đất bùn trơn trượt, bom chớp sáng cả một vùng trời. Một đồng đội của ông bị thương nặng, không còn đi nổi. Nếu bỏ lại, cậu ấy chắc chắn không qua khỏi.Không đắn đo, ông xốc cậu lên lưng, vừa chạy vừa trượt xuống những con dốc đầy đá. Có lúc pháo nổ ngay sát bên, đất đá văng tung tóe, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đau, lao về phía con dốc cuối cùng.Khi đưa được đồng đội đến nơi an toàn, người lính trẻ nắm tay ông, thều thào: “Thắng… tớ sống được là nhờ cậu.”Ông chỉ mỉm cười, câu trả lời luôn là:“Đồng đội thì sống chết có nhau.”Đó là khoảnh khắc khắc sâu trong trái tim ông – và là minh chứng rõ nhất cho tinh thần người lính Cụ Hồ: dũng cảm, nghĩa tình, không bỏ ai lại phía sau.

3.Lời kể thời chiến tranh - Lời kể của vị Anh hùng

Đối với tôi, những câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức của riêng ông, mà là mảnh ghép của cả một thế hệ. Dưới đây là lời ông – người đã đi qua chiến tranh và trở về với mái ấm bình yên:“Chiến tranh nghĩa là mất mát. Nhưng trong mất mát ấy vẫn có tình người.Chúng tôi chia nhau từng hạt muối, từng ngụm nước. Nhiều đêm đói đến hoa mắt, nhưng chỉ cần nghe tiếng anh em động viên nhau ‘Cố lên!’ là như có thêm sức mạnh.Có đồng đội ngã xuống ngay cạnh mình, chỉ kịp nói vài chữ dặn dò quê nhà. Tôi giữ những lời ấy suốt đời.Tôi sống sót không phải vì tôi giỏi hơn ai. Tôi sống để kể lại, để nhắc cho con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người.Các con, các cháu phải sống sao cho xứng với những người đã không còn có cơ hội trở về.”Mỗi lần nghe ông nói, tôi thấy trong giọng ông có cả niềm tự hào lẫn nỗi xót xa. Chiến tranh qua đi, nhưng ký ức thì không bao giờ biến mất – nó sống trong trái tim người lính, và qua những câu chuyện ấy, nó tiếp tục sống trong chúng tôi .Câu chuyện thời hoa lửa của ông không chỉ là một phần lịch sử gia đình, mà là lời nhắc nhở về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính Việt Nam.Tôi biết ơn ông – không chỉ vì ông là ông nội tôi, mà vì ông là người giữ lửa, người truyền lại cho tôi bài học lớn nhất: Hòa bình là món quà vô giá, và trách nhiệm của mỗi thế hệ là giữ gìn nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÔNG ĐỖ ĐÌNH THẮNG – HẠT BỤI NHỎ LÀM NÊN ĐẤT NƯỚC - THCSKC | Câu chuyện thời hoa lửa