Cựu chiến binh

Ông Đỗ Xuân Hải

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Đỗ Xuân Hải, sinh năm 1942. Tôi sinh ra ở một vùng quê có con sông nhỏ chảy qua. Tuổi thơ của tôi là những buổi chiều thả diều trên cánh đồng, những lần theo mẹ đi gặt lúa và tiếng gọi nhau í ới mỗi mùa gặt đến. Cuộc sống bình dị ấy đã nuôi lớn tôi và cũng cho tôi hiểu thế nào là tình yêu quê hương.

Năm 1962, tôi lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Hôm chia tay, em gái chạy theo đưa cho tôi một chiếc khăn tay do chính em thêu. Em bảo: "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe rồi sớm về với gia đình." Chiếc khăn ấy theo tôi suốt những năm tháng trong quân ngũ và đến bây giờ tôi vẫn còn cất giữ.

Đơn vị tôi đóng quân ở nhiều địa điểm khác nhau. Những ngày hành quân liên tục qua rừng núi là thử thách lớn đối với những chàng trai mới đôi mươi. Có hôm ba lô nặng trĩu, vai đau đến rớm máu nhưng chúng tôi vẫn động viên nhau bước tiếp. Mỗi khi dừng chân nghỉ, người thì lấy bi đông chia nước, người tranh thủ vá lại đôi dép cao su đã mòn. Chẳng ai nghĩ đến bản thân nhiều, chỉ nghĩ làm sao cả đơn vị đều khỏe mạnh để hoàn thành nhiệm vụ.

Một kỷ niệm mà tôi nhớ mãi là lần đơn vị tổ chức đón giao thừa ngay trong rừng. Không có pháo hoa, không có mâm cỗ đầy đủ như ở quê, chỉ có nồi cơm nóng, ít thịt hộp và ấm trà xanh. Chúng tôi cùng nhau hát những bài ca về quê hương, kể cho nhau nghe ước mơ sau ngày đất nước hòa bình. Có người mong được trở thành thầy giáo, có người muốn mở xưởng mộc, còn tôi chỉ mong được về phụ giúp cha mẹ trên mảnh ruộng quê mình.

Năm 1965, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về địa phương. Cuộc sống trở lại với công việc đồng áng quen thuộc, nhưng tôi luôn giữ tác phong của người lính: đúng giờ, kỷ luật và hết lòng vì tập thể. Tôi tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, động viên thanh niên hăng hái lao động, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, chúng tôi vẫn kể cho nhau nghe những kỷ niệm năm xưa. Dù tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh như trước nhưng tình đồng đội thì vẫn nguyên vẹn như ngày đầu nhập ngũ.

Tôi mong lớp trẻ hôm nay sẽ luôn ghi nhớ truyền thống của dân tộc, biết sống nhân ái, đoàn kết và không ngừng học tập. Mỗi người hãy góp một phần công sức của mình để xây dựng đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn