Thân nhân liệt sĩ, người có công

ÔNG DƯƠNG VĂN BIA – NGƯỜI CON CỦA LIỆT SĨ, NHÂN CHỨNG SỐNG CỦA THỜI HOA LỬA

ÔNG DƯƠNG VĂN BIA – NGƯỜI CON CỦA LIỆT SĨ, NHÂN CHỨNG SỐNG CỦA THỜI HOA LỬA

Vĩnh Long10/11/2025Nguyễn Anh Kiệt (Đoàn xã Vinh Kim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cuộc sống thanh bình hôm nay, vẫn còn đó những con người âm thầm mang trong mình vết thương chiến tranh, không chỉ trên thân thể mà còn trong cả cuộc đời. Họ là những nhân chứng sống cho một thời máu lửa, gian lao mà oanh liệt của dân tộc.
Trong số ấy, người dân xã Vĩnh Kim luôn nhắc đến với lòng kính trọng cái tên ông Dương Văn Bia, sinh năm 1948con trai của một liệt sĩ, một nạn nhân chất độc da cam đã phải chịu đựng căn bệnh câm điếc suốt đời.

Ông Dương Văn Bia sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở xã Vĩnh Kim. Cha ông là liệt sĩ, đã hy sinh trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Khi còn nhỏ, ông Bia đã sớm thấu hiểu nỗi đau mất cha, chứng kiến mẹ một mình tần tảo nuôi con trong cảnh thiếu thốn, bom đạn dày xéo. Dù nghèo khó, nhưng trong tim cậu bé năm nào vẫn cháy bỏng niềm tự hào – mình là con của người anh hùng đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Thế rồi, định mệnh nghiệt ngã một lần nữa lại giáng xuống. Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, vùng quê Vĩnh Kim cũng chịu ảnh hưởng nặng nề của chất độc hóa học mà quân thù rải xuống. Ông Dương Văn Bia – người con liệt sĩ – đã trở thành nạn nhân của thứ “bom độc” ấy, mang trong mình di chứng câm điếc, suốt đời sống trong thế giới không âm thanh.

Không nghe, không nói được, cuộc sống của ông Bia gặp muôn vàn khó khăn. Nhưng bằng nghị lực và ý chí phi thường, ông vẫn vượt lên số phận, vẫn lao động, vẫn tự mình lo toan cuộc sống, trở thành tấm gương của lòng kiên trì và sức mạnh tinh thần.

Người dân Vĩnh Kim thường kể rằng, mỗi sáng, người ta thấy ông lặng lẽ dọn dẹp sân, tưới cây, quét ngõ. Ông không nói, không nghe, nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu – nụ cười của một người hiểu rõ giá trị của hòa bình, của sự hy sinh mà cha ông đã đổi bằng máu xương.

Hàng năm, vào dịp 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, ông vẫn đến nghĩa trang liệt sĩ xã, tự tay thắp nén hương lên phần mộ của cha. Không lời nói, không nước mắt, chỉ có ánh mắt lặng lẽ mà đau đáu – ánh mắt của một người con gửi trọn tấm lòng với người cha anh hùng.

Nỗi đau của ông Dương Văn Bia không chỉ là vết thương của riêng ông, mà còn là vết thương chung của cả dân tộc, của hàng triệu người chịu ảnh hưởng bởi chất độc da cam/dioxin.
Những di chứng mà ông phải mang theo là minh chứng sống động cho tội ác chiến tranh phi nhân tính và cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình hôm nay.

Cộng đồng, chính quyền và các tổ chức xã hội ở Vĩnh Kim luôn quan tâm, động viên và hỗ trợ ông trong cuộc sống. Tấm lòng của người dân quê đã trở thành liều thuốc tinh thần quý giá, giúp ông sống vui, sống khỏe trong vòng tay yêu thương của xóm làng.

Dù không thể nói, nhưng cuộc đời của ông Dương Văn Bia đã kể cho chúng ta nghe bằng chính sự tồn tại của mình – câu chuyện về tình phụ tử thiêng liêng, về sự kiên cường của người lính, và về nỗi đau lặng lẽ của hậu quả chiến tranh.

Ông là niềm tự hào của gia đình, của quê hương Vĩnh Kim anh hùng, nơi bao thế hệ đã cống hiến, hy sinh cho Tổ quốc.
Nhìn ông, người ta thêm trân quý những gì mình đang có, thêm biết ơn những người đã ngã xuống và cả những người còn sống nhưng mang thương tích của chiến tranh.

“Có những người không nói nên lời, nhưng cuộc đời họ lại là một bản hùng ca.”

Ông Dương Văn Bia chính là một bản hùng ca như thế — một nhân chứng sống của thời hoa lửa, một người con của liệt sĩ vẫn ngày ngày sống giản dị, hiền hòa, giữa lòng quê hương mà ông cha đã đổi bằng máu.
Tấm gương của ông là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống tử tế và có trách nhiệm, để không phụ công những người đã hy sinh cho non sông gấm vóc.

Nguồn: Thương binh, liệt sĩ xã Vinh Kim

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn