Ông Dương Văn Bính
Tôi là Dương Văn Bính, sinh năm 1938. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Ngay từ nhỏ, tôi đã được nghe những câu chuyện về lòng yêu nước, về tinh thần đấu tranh giành độc lập của dân tộc. Những câu chuyện ấy đã hun đúc trong tôi ý chí được cống hiến sức trẻ cho quê hương, đất nước.
Năm 1958, khi tròn 20 tuổi, tôi vinh dự được nhập ngũ vào Quân đội nhân dân Việt Nam. Ngày rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ, trong lòng tôi vừa lưu luyến gia đình, vừa tự hào vì được đứng trong hàng ngũ của những người lính. Tôi tự nhủ phải rèn luyện thật tốt, hoàn thành mọi nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Quân đội giao phó.
Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian đầy thử thách. Chúng tôi được huấn luyện từ điều lệnh, kỹ thuật chiến đấu đến hành quân dã ngoại và rèn luyện thể lực. Dù nắng gắt hay mưa rét, mọi người đều nỗ lực vượt qua. Có những ngày hành quân dài, đôi chân phồng rộp, ba lô nặng trên vai, nhưng không ai chùn bước. Chúng tôi luôn động viên nhau cố gắng vì mục tiêu chung là bảo vệ Tổ quốc.
Cuộc sống của người lính khi ấy còn nhiều thiếu thốn. Những bữa cơm đạm bạc, những đêm ngủ giữa thao trường hay những lần luyện tập trong điều kiện khắc nghiệt đã trở thành những kỷ niệm không thể nào quên. Điều quý giá nhất tôi có được chính là tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ từng bữa ăn, từng ngụm nước và luôn sát cánh, giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh.
Trong thời gian phục vụ trong quân đội, tôi cùng đơn vị luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, chấp hành nghiêm kỷ luật, tích cực huấn luyện và sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ được giao. Chúng tôi luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, quyết tâm góp phần bảo vệ thành quả cách mạng và giữ gìn hòa bình cho quê hương.
Năm 1961, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, tôi được xuất ngũ trở về địa phương. Chia tay đơn vị, tôi mang theo biết bao kỷ niệm về những năm tháng tuổi trẻ được rèn luyện trong môi trường quân đội. Chính những năm tháng ấy đã giúp tôi trưởng thành hơn, sống có kỷ luật, có trách nhiệm và luôn biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.
Trở về quê hương, tôi tích cực lao động sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình và tham gia các phong trào tại địa phương. Dù ở bất kỳ cương vị nào, tôi cũng luôn giữ gìn phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ, sống giản dị, đoàn kết, gương mẫu và tích cực đóng góp cho cộng đồng.
Đến hôm nay, khi đã ở tuổi xế chiều, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn cảm thấy tự hào vì tuổi trẻ của mình đã được cống hiến cho Tổ quốc. Những năm tháng quân ngũ tuy không dài nhưng đã để lại trong tôi những bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó và tình đồng đội thiêng liêng.
Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ luôn trân trọng cuộc sống hòa bình, ra sức học tập, lao động và rèn luyện đạo đức, tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha ông. Mỗi người bằng những việc làm thiết thực hãy góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh và cống hiến của các thế hệ đi trước.



