Cựu chiến binh

ông Dương Văn thể

Phú Thọ14/01/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Dương Văn Thể, sinh năm 1953.
Năm 1979, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng biên cương Tổ quốc lại một lần nữa dậy sóng, tôi lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tôi tròn 26 tuổi – cái tuổi mà người ta có thể chọn yên ổn, nhưng tôi chọn khoác ba lô, cầm súng, đứng vào hàng ngũ bảo vệ Tổ quốc.

Những ngày ấy, không có khái niệm sợ hãi.
Chỉ có một suy nghĩ rất giản dị: Đất nước cần – mình đi.

Biên giới phía Bắc những năm đó khốc liệt lắm. Đạn pháo xé núi rừng, cái rét cắt da cắt thịt, bữa cơm nhiều khi chỉ là nắm cơm vắt vội trong ba lô. Đồng đội tôi – những chàng trai đôi mươi – có người vừa hôm qua còn cười nói, hôm sau đã nằm lại nơi rừng sâu, biên cương lạnh lẽo.

Chúng tôi sống với nhau bằng tình đồng chí, đồng đội.
Chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, che nhau trước làn mưa bom bão đạn. Trong gian khổ, tôi học được thế nào là ý chí, thế nào là niềm tin, và thế nào là giá trị của hòa bình.

Đến năm 1983, tôi xuất ngũ, trở về quê hương khi vừa tròn 30 tuổi.
Trên người không có huân chương lấp lánh, chỉ có những vết sẹo chiến tranh và ký ức không bao giờ quên. Nhưng tôi tự hào, bởi mình đã sống một quãng đời không hổ thẹn với non sông.

Hôm nay, khi tóc đã bạc, khi đất nước thanh bình, tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc về gian khổ, mà để nhắc rằng:
👉 Hòa bình không tự nhiên mà có
👉 Độc lập không phải món quà được trao tay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn