Cựu chiến binh

ÔNG EM - NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ

Hưng Yên27/12/2025Phạm Thuỳ Dương (Đoàn xã Bình Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với nhiều người, chiến dịch Hồ Chí Minh là một cột mốc lịch sử vĩ đại được học qua những trang sách giáo khoa, hay thước phim tài liệu.Nhưng đối với em, lịch sử ấy lại hiện lên rất chân thực, sống động ngay trong những câu chuyện chân thực, mộc mạc giản dị của ông nội em - Cựu chiến binh Phạm Văn La. Ông không chỉ là người thân yêu trong gia đình mà còn là một minh chứng sống, một người lính dũng cảm của Quân khu 7, đã trải qua những năm tháng “hoa lửa’’ ác liệt.Tham gia cuộc thi này em muốn được chia sẻ về người ông “anh hùng’’ của lòng mình, để mỗi chúng ta cùng cảm nhận sâu sắc hơn về sự hi sinh, tinh thần quả cảm của thế hệ đi trước, những người đã làm nên Đại thắng mùa xuân 1975.

Ông nhập ngũ năm 1972, khi tròn 18 tuổi. Điều thôi thúc người thanh niên trẻ tuổi ngày ấy lên đường không gì khác ngoài lòng yêu nước và tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Hành trình từ quê nhà Thái Bình vào chiến trường miền Nam là một chuỗi ngày gian khổ không tưởng. Ông kể có những lúc phải đi bộ ròng rã cả tháng trời xuyên rừng, vượt suối, đối mặt với đói rét, sốt rét và những trận càn phá của địch. Tất cả chỉ vì một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Ông được biên chế vào Quân khu 7 và tham gia chiến đấu ở nhiều mặt trận thuộc miền Đông Nam Bộ.
Trong đội hình Quân khu 7, đơn vị ông được giao nhiệm vụ chốt chặn và chia cắt đường quốc lộ 4 Mỹ Tho. Nơi đây trở thành một chảo lửa của những ngày cuối tháng 4 năm 1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết định,bầu trời Gò Dầu không còn màu xanh thanh bình mà đặc quánh khói súng, mùi thuốc pháo và sự căng thẳng tột cùng. Khoảnh khắc ác liệt nhất là khi địch dội một trận bom rơi tiếng cành cây gãy rắc tạo nên một bầu không khí chết chóc. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau gang tấc. Và rồi, sau những ngày tháng ác liệt, sự vỡ oà của những ngày chiến thắng càng trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, thông tin Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng không điều kiện được phát trên sóng phát thanh lan truyền đến chốt chặn từng vị trí của bộ đội ta ở Gò Dầu. Ông kể lại, cảm giác lúc đó không ai diễn tả bằng lời, đầu tiên là sự sững sờ, khó tin rồi ất sau đó là niềm vui vỡ oà không kìm được, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau. Tiếng hò reo “Việt Nam vô địch’’ , “ Giải phóng rồi !’’ vang dội cả chiến trường, nước mắt tuôn rơi, nhưng đó là nước mắt của hạnh phúc, của sự đoàn tụ và niềm tự hào vô bờ bến. Gò Dầu từ chiến trường ác liệt bỗng chốc rợp bóng cờ, tràn ngập niềm vui thống nhất.
Trong bộ quân phục bạc màu thời gian, ông em thường kể rằng chiến trường Gò Dầu không chỉ là nơi thử lửa của ý chí, mà còn là nơi tình đồng đội nảy nở và gắn kết một cách mãnh liệt nhất. Tình cảm đó được định nghĩa không phải bằng những người lính, những người đã cùng nhau đối mặt với cái chết mỗi ngày. Họ tin tưởng vào nhau tuyệt đối, từ khẩu súng yểm trợ cho nhau trong trận đánh, đến việc chia nhau từng hơi thở cuối cùng trong hầm sâu. Giặc điên cuồng dội một trận pháo kích xuống trận địa của ta, tiếng pháo nổ long trời, lở đất, khói lửa bao trùm.Khi khói bụi tan đi, ông phát hiện đồng chí Bùi Văn Tiến bị thương nặng do mảnh pháo găm vào chân, nằm lại giữa vùng nguy hiểm, không thể tự di chuyển, bất chấp làn khói đạn vẫn còn rải rác, ông đã lao vào bằng tất cả sức lực của người lính, ông cõng người đồng đội đang rên rỉ vì đau trên lưng, cảm giác nặng trĩu trên vai, mùi tanh, tiếng pháo rít bên tai tất cả đều không ngăn được một trái tim đã hoà chung nhịp đập với đồng đội. Ông bó bám theo từng mô đất, từng bụi cây để đưa đồng đội về nơi an toàn, kịp thời cứu chữa. Hành động dũng cảm đó là minh chứng sống động nhất cho Chủ nghĩa anh hùng cách mạng, cho tình yêu, sự đùm bọc lẫn nhau trong năm tháng “hoa lửa’’ không thể nào quên. Tình đồng chí ấy chính là chất keo gắn kết, sức mạnh tinh thần to lớn nhất của người lính cụ Hồ.

Sau chiến tranh ông em trở về quê hương trong niềm vui sum họp gia đình. May mắn hơn nhiều đồng đội ông trở về lành lặn không mang trên mình vết thương thể chất. Tuy nhiên,những mảnh kí ức, nhũng mất mát ông đã chứng kiến trên chiến trường vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí ông. Ông chọn cuộc sống bình yên quê nhà, luôn phát huy phẩm chất “Bộ đội cụ Hồ’’, ông nhiệt tình tham gia công tác địa phương, gương mẫu trong mọi hoạt động xã hội. Tấm huy chương kỉ vật chiến tranh được ông cất giữ cẩn thận như lời nhắc nhở về một thời “hoa lửa’’ đã qua.
Ông là tấm gương về nghị lực sống, về sự cống hiến không ngừng nghỉ ngay cả khi chiến tranh đã kết thúc. Ông dạy chúng em phải biết trân trọng giá trị hoà bình, độc lập mà thế hệ ông đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và xương máu. Đối với em ông không chỉ là một cựu chiến binh dũng cảm mà còn là người thầy vĩ đại về lòng yêu nước và đạo đức làm người. Câu chuyện của ông mãi là ngọn lửa thắp sáng trong trái tim em và các thế hệ mai sau về truyền thống hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Kết thúc câu chuyện của ông , em không khỏi xúc động và tự hào, ông không chỉ là người ông hiền hậu trong gia đình mà còn là một nhân chứng sống, một anh hùng thầm lặng của dân tộc. Câu chuyện về những ngày tháng “hoa lửa’ ’ở Gò Dầu Tây Ninh, đặc biệt hành động cõng đồng đội dưới làn bôm đạn mãi mãi là bài học vô giá về lòng dũng cảm và tình đồng chí. Thế hệ trẻ chúng em, những người sinh ra trong hoà bình xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới sự hy sinh cao cả của ông và các thế hệ cha anh.Chúng em xinh hứa sẽ trân trọng nền hoà bình này, sống xứng đáng với truyền thống hào hùng, ra sức học tập rèn luyện để xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu. Cảm ơn ông - người anh hùng trong tim con!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÔNG EM - NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ | Câu chuyện thời hoa lửa