Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Ông già đống rơm” của Hàm Liêm

Nguyễn Hinh là một người dân ở Hàm Liêm, Bình Thuận, đã âm thầm giúp đỡ cách mạng trong suốt hai cuộc kháng chiến. Ông dành đất đai, lương thực và nơi ở của mình để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ. Đặc biệt, ông từng làm một căn hầm ngay dưới đống rơm trước nhà để che chở cho lực lượng cách mạng, từ đó có biệt danh “Ông già đống rơm”. Năm 2018, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Lâm Đồng10/08/2026Đoàn xã Bảo Lâm 3 (Bảo Lâm 3)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Hinh là một người dân bình thường ở Hàm Liêm, Bình Thuận. Ông không phải một người lính chuyên nghiệp, cũng không giữ chức vụ lớn trong quân đội. Nhưng trong những năm đất nước có chiến tranh, ông đã chọn cách đóng góp của riêng mình: dùng chính những gì gia đình có để giúp đỡ cách mạng.

Ngay từ cuộc kháng chiến chống Pháp, ông đã tích cực ủng hộ bộ đội. Có những lúc ông dành cả lúa gạo và ruộng đất của gia đình để giúp lực lượng kháng chiến có lương thực. Chỉ riêng năm 1946, ông đã ủng hộ một lượng lớn lúa cho bộ đội và dành ruộng để họ có thể tự sản xuất lương thực.

Đến thời kỳ chống Mỹ, sự giúp đỡ của ông càng trở nên đặc biệt hơn.

Nguyễn Hinh có một căn hầm bí mật được làm ngay dưới đống rơm trước nhà. Nhìn từ bên ngoài, đó chỉ là một đống rơm rất bình thường của một gia đình nông dân. Nhưng bên dưới nó lại là nơi ông dùng để che giấu cán bộ, thương binh và du kích.

Có thời gian, ông đã nuôi giấu cả một lực lượng du kích trong căn hầm này. Những người chiến sĩ có thể ở đó trong thời gian dài mà không bị phát hiện. Chính vì vậy, các cán bộ và chiến sĩ địa phương bắt đầu gọi ông bằng cái tên rất đặc biệt: “Ông già đống rơm”.

Điều đáng nể là ông không chỉ cho mọi người một nơi trú ẩn. Ông còn tự mình tìm cách bảo đảm lương thực và những thứ cần thiết cho lực lượng cách mạng. Theo tư liệu được lưu giữ, ông đã đóng góp rất nhiều lúa gạo, thuốc men, quần áo, giày dép, trâu và cả đất sản xuất.

Đối với một gia đình nông dân, đó không phải là những thứ nhỏ bé.

Ông hiểu rằng nếu muốn giúp cách mạng lâu dài thì không thể chỉ giúp một lần. Vì vậy, ông vừa sản xuất, vừa dành một phần tài sản của gia đình để hỗ trợ những người đang hoạt động.

Không dừng lại ở đó, Nguyễn Hinh còn vận động một số thanh niên đang ở phía đối phương trở về với cách mạng. Có những người sau khi tìm cách trở về đã được ông che giấu và giúp đỡ.

Ông cũng quan sát tình hình xung quanh và cung cấp thông tin cho lực lượng cách mạng. Những thông tin từ một người dân sống ngay tại địa phương đôi khi rất có giá trị, bởi ông hiểu rõ khu vực mình sinh sống và có thể nhận biết những thay đổi bất thường.

Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, ông tiếp tục hỗ trợ lực lượng chiến đấu tại Bình Thuận. Những đóng góp của ông không nằm ở việc trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường mà ở việc bảo đảm cho những người đang chiến đấu có nơi trú ẩn, có lương thực và có sự hỗ trợ từ phía người dân.

Điều mình thấy đặc biệt nhất trong câu chuyện của Nguyễn Hinh là ông đã biến chính cuộc sống bình thường của mình thành một cách để giúp đất nước.

Một đống rơm trước nhà có thể chỉ là nơi người nông dân cất rơm. Nhưng với ông, nó trở thành nơi bảo vệ những người đang làm nhiệm vụ. Một mảnh ruộng có thể là tài sản của gia đình, nhưng ông sẵn sàng dành một phần để phục vụ kháng chiến.

Ông không có những chiến công vang dội như các vị tướng hay những người trực tiếp chiến đấu ở chiến trường. Những gì ông làm phần lớn diễn ra âm thầm và nếu không có những người ghi lại, có lẽ câu chuyện ấy sẽ dần bị quên đi.

Sau khi đất nước thống nhất, những đóng góp của Nguyễn Hinh được địa phương ghi nhớ. Đến ngày 26/4/2018, Chủ tịch nước ký quyết định truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Mình nghĩ cái tên “Ông già đống rơm” cũng chính là điều khiến câu chuyện của Nguyễn Hinh đặc biệt. Nó không phải một danh hiệu được đặt ra để làm cho câu chuyện trở nên hào nhoáng. Nó xuất phát từ chính cách ông sống và giúp đỡ cách mạng trong những năm tháng khó khăn nhất.

Nguyễn Hinh cho thấy rằng một người anh hùng không nhất thiết phải đứng giữa chiến trường. Đôi khi, họ chỉ là một người nông dân bình thường, âm thầm mở cửa nhà mình cho người khác trú ẩn, chia sẻ những gì mình có và giữ bí mật cho đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Ông già đống rơm” của Hàm Liêm | Câu chuyện thời hoa lửa