Cựu chiến binh

Ông Hà Văn Cảnh

Phú Thọ03/07/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Hà Văn Cảnh, sinh năm 1942. Quê tôi là một vùng bán sơn địa, nơi sáng sớm thường phủ kín sương mù, chiều về lại rộn ràng tiếng trẻ con nô đùa trên những con đường đất. Gia đình tôi đông anh em, cuộc sống tuy còn khó khăn nhưng lúc nào cũng đầy ắp tình thương. Từ nhỏ, cha tôi luôn dạy rằng làm người phải biết giữ chữ tín và sống có trách nhiệm.

Năm 1962, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Trước giờ chia tay, mẹ gói cho tôi một nắm cơm nếp và ít muối vừng. Mẹ bảo đi xa không có gì quý bằng bữa cơm quê. Đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ mùi thơm của nắm cơm ấy, như mang theo cả quê hương trên vai.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi thường xuyên hành quân qua những cánh rừng già. Có những ngày đi từ lúc trời chưa sáng đến khi màn đêm buông xuống mới dừng chân nghỉ. Mỗi người đều mang trên vai ba lô nặng, nhưng không ai than phiền. Mệt thì động viên nhau, khát thì chuyền nhau từng ngụm nước trong chiếc bi đông đã sờn cũ.

Tôi nhớ nhất một lần cả đơn vị dựng lán bên bờ suối. Sau nhiều ngày hành quân, anh em tranh thủ tắm giặt rồi cùng nhau nấu bữa cơm tối. Chỉ có nồi cơm, ít rau rừng và vài hộp thức ăn nhưng bữa cơm hôm ấy ai cũng thấy ngon. Chúng tôi ngồi kể về quê hương, về những mùa gặt, về người mẹ đang ngóng con nơi đầu ngõ. Giữa núi rừng yên tĩnh, tình đồng đội càng trở nên gắn bó.

Năm 1965, tôi hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về quê hương. Điều đầu tiên tôi làm là chạy ra ôm lấy mẹ. Bà nhìn tôi rất lâu rồi mỉm cười, còn tôi chỉ biết nghẹn ngào. Ba năm xa nhà đã khiến tôi hiểu rằng hạnh phúc lớn nhất là được trở về bình yên.

Đến hôm nay, tôi luôn tự hào vì đã có một phần tuổi trẻ được rèn luyện trong quân đội. Tôi mong các cháu sẽ luôn biết yêu thương gia đình, sống có trách nhiệm và không ngừng cố gắng để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn