Cựu chiến binh

ông Hà Văn Tuất

Phú Thọ14/01/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hà Văn Tuất, sinh năm 1958.
Năm 1979, khi Tổ quốc đứng trước thử thách lớn nơi tuyến đầu biên giới, tôi lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tôi vừa tròn 21 tuổi – độ tuổi của khát vọng, của lý tưởng sống và của trách nhiệm công dân đối với đất nước.

Những năm tháng quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời tôi. Đó là những ngày gian khổ nơi thao trường, là những đêm hành quân trong điều kiện thiếu thốn, là sự khắc nghiệt của thời tiết và sự ác liệt của chiến tranh bảo vệ Tổ quốc. Trong hoàn cảnh ấy, người lính chỉ có một niềm tin duy nhất: giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của biên cương.

Chúng tôi sống và chiến đấu bên nhau bằng tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Sự sẻ chia trong gian khó, tinh thần kỷ luật nghiêm minh và ý chí kiên cường đã giúp mỗi người lính vượt qua mọi thử thách. Chính những năm tháng ấy đã rèn luyện cho tôi bản lĩnh, lòng trung thành và trách nhiệm – những giá trị theo tôi suốt cả cuộc đời.

Đến năm 1983, tôi xuất ngũ, trở về quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ. Dù rời xa quân phục, nhưng hình ảnh người lính Cụ Hồ vẫn luôn là niềm tự hào và là chuẩn mực để tôi phấn đấu trong cuộc sống đời thường. Những gì tôi có được sau này đều bắt nguồn từ sự rèn luyện trong môi trường quân đội.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi kể lại câu chuyện này với lòng biết ơn sâu sắc đối với Tổ quốc, đối với đồng đội và đối với những năm tháng tuổi trẻ đã được cống hiến. Đó không chỉ là ký ức của riêng tôi, mà còn là một phần của lịch sử, nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình và độc lập dân tộc.

Đó là câu chuyện thời hoa lửa của tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn