Ông Hai Bảo Vệ – Tiếng Trống Trường Và Cặp Mắt Trinh Sát Rừng Khộp
Tại trường tiểu học phường Long Châu, hình ảnh ông Hai (67 tuổi) trong bộ đồng phục bảo vệ màu xanh lam, tay cầm chiếc dùi gỗ đánh những hồi trống tùng tùng tùng báo hiệu giờ ra chơi đã trở nên vô cùng thân thuộc với bao thế hệ học trò. Ông Hai có thói quen đứng khoanh tay trước cổng trường, đôi mắt tinh anh, sắc sảo luôn đảo quanh, quan sát kỹ lưỡng từng chiếc xe ra vào, từng đứa trẻ chạy nhảy. Cặp mắt lúc nào cũng cảnh giác, dò xét ấy không phải là sự khó tính của tuổi già, mà là phản xạ tự nhiên ăn sâu vào máu thịt từ những năm tháng ông làm lính trinh sát đi đầu đội hình tại chiến trường Campuchia khốc liệt.
Nhiệm vụ của người lính trinh sát vô cùng nguy hiểm: đi trước đội hình để dò đường, phát hiện ổ phục kích và gỡ mìn tàng hình của Pôn Pốt gài lại. "Làm bảo vệ trường học thì để ý kẻ gian, để ý xe cộ kẻo va quẹt tụi nhỏ. Chứ làm trinh sát ở rừng K, mắt phải căng ra như cú vọ để tìm những sợi dây dù mảnh bằng sợi tóc vắt ngang ngọn cỏ," ông Hai vuốt lại nếp áo cho phẳng phiu, mỉm cười khi thấy đám trẻ ào ra sân trường. "Chỉ cần một phút lơ là, bước hụt một bước chân là mìn KP2 nổ tung, không chỉ mình nát thây mà cả tiểu đội đi phía sau cũng thương vong. Những ngày ròng rã cắt rừng mùa khô, khát khô cả họng, mắt hoa lên vì nắng gắt nhưng tuyệt đối không được phép nhắm lại. Sự sống của đồng đội đặt cả trên đôi mắt của mình."
Trở về với đôi mắt mang nhiều ám ảnh, ông Hai tìm thấy sự thanh thản khi làm công việc bảo vệ trường học. Ông dùng chính sự tinh tường, cảnh giác của một người lính trinh sát để bảo vệ an toàn cho những mầm non tương lai. "Ngày xưa, tui mở đường trong rừng rậm để đồng đội tiến lên diệt giặc. Hôm nay, tui đứng đây gác cổng, đánh trống để tụi nhỏ an tâm chạy nhảy, học hành. Tiếng trống trường bây giờ giòn giã, rộn ràng, khác hẳn tiếng súng nổ đanh chát chúa giữa rừng hoang. Nhìn những ánh mắt trong veo của tụi nhỏ cắp sách tới trường, tui thấy thanh xuân của mình dẫu có nhuốm màu khói súng, cũng thật xứng đáng vô cùng," ông Hai vươn tay xoa đầu một cậu bé vừa chạy ngang qua, ánh mắt sắc lẹm thường ngày bỗng trở nên dịu dàng, ấm áp.



