Ông Hai Thợ Ảnh – Nụ Cười Công Viên Và Cuộn Phim Bầm Máu
Cuối tuần, công viên ven sông Cổ Chiên nhộn nhịp người qua lại. Nổi bật giữa đám đông là ông Hai (72 tuổi), chiếc máy ảnh DSLR đen bóng đeo tòng teng trước ngực, tay cầm tấm hắt sáng, miệng luôn hô to: "Cười lên nào, một, hai, ba... tách!". Ông Hai là thợ chụp ảnh dạo, chuyên chụp những tấm hình kỷ niệm cho các gia đình, đôi tình nhân đi dạo phố. Ông luôn tìm cách chọc cười khách hàng để bắt được những khoảnh khắc rạng rỡ nhất. Sự vui tươi, hoạt náo ấy là một lớp bọc hoàn hảo, giấu đi quá khứ đau thương của một người cựu phóng viên chiến trường, người từng dùng ống kính để ghi lại sự tàn khốc đến nghẹt thở của chiến tranh.
Năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị diễn ra những trận đánh ác liệt nhất, ông Hai mang theo chiếc máy ảnh cơ Praktica cũ kỹ lội bộ theo các cánh quân. "Chụp ảnh công viên bây giờ, tui căn chỉnh ánh sáng, kêu khách cười tươi như hoa để lấy tiền. Còn bấm máy ở chiến trường, tay tui run rẩy, nước mắt nhòa đi ống ngắm," ông Hai xem lại bức ảnh vừa chụp trên màn hình máy ảnh, thở dài nhẹ nhàng. "Nhiệm vụ của tụi tui là ghi lại tội ác của địch, ghi lại sự anh dũng của bộ đội mình. Có những bức ảnh tui chụp anh em đang mỉm cười giơ tay chữ V trong chiến hào, chỉ mười lăm phút sau pháo địch dập nát, tui phải quay lại chụp chính thi hài của họ. Những cuộn phim ngày đó rửa ra trong hầm tối, mùi thuốc tráng phim quyện với mùi tử khí, ám ảnh tui đến tận bây giờ."
Ông Hai đã cất kỹ chiếc máy ảnh cơ chứa đầy ký ức máu thịt ấy vào tủ chống ẩm. Ông sắm chiếc máy kỹ thuật số hiện đại, đi chụp dạo ở công viên không chỉ vì mưu sinh, mà còn để tự chữa lành tâm hồn mình. "Qua lăng kính của chiến tranh, tui chỉ thấy màu đen trắng của sự đổ nát, của chia lìa sinh tử. Giờ đây, qua lăng kính kỹ thuật số này, tui muốn thu vào mắt mình những màu sắc rực rỡ nhất của hòa bình: màu xanh của cây lá, nụ cười tươi rói của lũ trẻ thơ, ánh mắt hạnh phúc của những đôi tình nhân. Mỗi bức ảnh đẹp tui in ra cho khách, như một sự khẳng định rằng: Quê hương mình đã thực sự hồi sinh, đau thương đã lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho những nụ cười tỏa nắng bên bờ sông Cổ Chiên tĩnh lặng," ông Hai cất tiếng cười sảng khoái, giơ chiếc máy ảnh lên ngang tầm mắt, hướng ống kính về phía một đám trẻ đang nô đùa thả diều trên thảm cỏ xanh mướt.



