Ông Hồ Văn Nhân, nguyên cán bộ Đoàn xã Vĩnh Ô, huyện Vĩnh Linh
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuổi trẻ Quảng Trị đã viết nên nhiều câu chuyện cảm động về tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước. Giữa chiến trường khốc liệt ấy, nhiều cán bộ Đoàn vừa làm nhiệm vụ vận động thanh niên, vừa trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu. Ông Hồ Văn Nhân, nguyên cán bộ Đoàn xã Vĩnh Ô, huyện Vĩnh Linh, là một trong những người đã dành cả tuổi trẻ cho phong trào cách mạng của quê hương.
Ông Nhân sinh năm 1949 trong một gia đình nghèo ở vùng miền núi phía tây Vĩnh Linh. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống thiếu thốn và chứng kiến cảnh chiến tranh tàn phá quê hương. Những năm cuối thập niên 1960, khu vực Vĩnh Linh trở thành tuyến đầu miền Bắc, thường xuyên hứng chịu bom pháo từ địch. Nhiều làng bản bị đánh phá liên tục, cuộc sống người dân vô cùng gian khổ.
Năm 1967, khi mới 18 tuổi, ông Nhân tham gia công tác Đoàn tại địa phương. Nhờ nhanh nhẹn, nhiệt tình và có tinh thần trách nhiệm, ông được giao phụ trách phong trào thanh niên ở xã. Công việc của ông lúc bấy giờ không chỉ là vận động thanh niên tham gia dân quân du kích mà còn tổ chức đào hầm trú ẩn, vận chuyển lương thực và bảo vệ các tuyến giao liên bí mật qua khu vực miền núi.
Do địa hình hiểm trở, nhiều chuyến công tác phải đi bộ xuyên rừng hàng chục cây số. Ban ngày tránh máy bay trinh sát, ban đêm mới dám di chuyển. Có thời điểm thiếu lương thực, ông cùng thanh niên trong bản phải chia nhau từng nắm sắn khô nhưng vẫn quyết tâm bám trụ để giữ vững tuyến liên lạc cho bộ đội.
Một kỷ niệm mà ông Nhân không bao giờ quên là vào đầu năm 1972, khi ông cùng một tổ thanh niên được giao đưa thuốc men vào khu vực gần giới tuyến. Trên đường đi, cả nhóm bất ngờ gặp trận bom rải thảm. Đất đá văng tung tóe, cây rừng đổ ngổn ngang. Một đồng đội bị thương ở chân không thể tiếp tục di chuyển. Dù rất nguy hiểm, ông Nhân đã cõng đồng đội vượt qua đoạn dốc dài để tìm nơi trú ẩn an toàn. Sau gần một ngày đêm băng rừng, cả tổ mới đưa được thuốc đến nơi quy định.
Không chỉ là người gan dạ trong công việc, ông Nhân còn là cán bộ Đoàn luôn quan tâm đến thanh niên địa phương. Trong những buổi sinh hoạt giữa núi rừng, ông thường kể chuyện về các anh hùng cách mạng và động viên thanh niên giữ vững tinh thần chiến đấu. Nhờ sự vận động của ông, nhiều thanh niên dân tộc ở Vĩnh Ô đã tình nguyện tham gia lực lượng dân quân và phục vụ kháng chiến.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan của người cán bộ Đoàn năm xưa. Đến nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, ông vẫn thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ tại địa phương.
Câu chuyện về ông Hồ Văn Nhân là minh chứng cho tinh thần kiên cường của lớp cán bộ Đoàn Quảng Trị trong thời chiến. Họ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho độc lập dân tộc, để hôm nay thế hệ sau được sống trong hòa bình, yên vui.



