ông Hồ Văn Phúi lớn lên trong những năm tháng quê hương còn chìm trong đói nghèo, áp bức và chiến tranh
Sinh năm 1932, tại A Rông Trên – La Lay, ông Hồ Văn Phúi lớn lên trong những năm tháng quê hương còn chìm trong đói nghèo, áp bức và chiến tranh. Núi rừng Trường Sơn hun đúc cho ông một vóc dáng rắn rỏi, một ý chí bền gan và một tấm lòng thủy chung với bản làng, với cách mạng.
Sinh năm 1932, tại A Rông Trên – La Lay, ông Hồ Văn Phúi lớn lên trong những năm tháng quê hương còn chìm trong đói nghèo, áp bức và chiến tranh. Núi rừng Trường Sơn hun đúc cho ông một vóc dáng rắn rỏi, một ý chí bền gan và một tấm lòng thủy chung với bản làng, với cách mạng.
Năm 1958, khi tuổi đời đã ngoài hai mươi, ông tình nguyện tham gia Thanh niên xung phong (TNXP), đơn vị C14, Tỉnh đội BTT – Quân khu 4. Từ đó, suốt 14 năm ròng rã (1958–1972), cuộc đời ông gắn chặt với những cung đường lửa, những bãi bom, những công việc nặng nhọc và nguy hiểm bậc nhất của chiến trường.
Là TNXP, nhiệm vụ của ông không chỉ là mở đường, tải đạn, vận chuyển lương thực mà còn trực tiếp đối mặt với bom rơi, mìn nổ. Những con đường vừa mở ban ngày, đêm đến lại bị bom cày nát; sáng hôm sau, ông và đồng đội lại lặng lẽ ra hiện trường, san lấp hố bom, nối lại mạch giao thông cho đoàn xe ra tiền tuyến. Có những lúc cái chết chỉ cách một gang tay, nhưng ông vẫn kiên cường bám trụ, bởi ông hiểu: đường thông thì chiến trường mới thắng.
Mồ hôi hòa lẫn bùn đất, máu hòa cùng mưa rừng Trường Sơn, tuổi xuân của ông Hồ Văn Phúi trôi qua giữa tiếng máy bay gầm rú và những đêm ngủ rừng vội vã. Gian khổ là thế, hiểm nguy là thế, nhưng chưa một lần ông chùn bước hay thoái lui.
Năm 1972, sau 14 năm cống hiến không ngừng nghỉ, ông hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương La Lay. Không mang theo hào quang, không kể công trạng, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng của ông đã góp phần làm nên những tuyến đường sống còn, những chiến thắng lịch sử của dân tộc.
Hôm nay, giữa cuộc sống yên bình, nhắc đến ông Hồ Văn Phúi là nhắc đến hình ảnh người TNXP Trường Sơn kiên cường, lấy lao động làm vũ khí, lấy ý chí làm niềm tin. Câu chuyện đời ông là minh chứng sâu sắc rằng:
hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những năm tháng tuổi xuân lặng lẽ giữa bom đạn ngày ấy.



