Bài viết

Ông Hồ Văn Thành

Quảng Trị03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, trong những ngày ác liệt nhất tại chiến trường Đường 9, ông Thành là "điểm tựa tinh thần" cho hàng trăm chiến sĩ trẻ. Trong một trận pháo kích dữ dội, công sự của đơn vị bị vùi lấp, ông đã dùng tay không đào bới suốt nhiều giờ để cứu sống ba đồng đội bị kẹt dưới tầng đất sâu, dù bản thân bị gãy hai xương sườn và chấn thương cột sống. Hình ảnh người chỉ huy với gương mặt đầy máu, đôi tay trầy xước nhưng vẫn kiên quyết cứu đồng đội đã trở thành biểu tượng về tình đồng chí cao cả trong đơn vị.

Sau năm 1975, ông Thành trở về với 35% thương tật. Những di chứng của chiến tranh khiến ông không thể làm các công việc nặng nhọc. Tuy nhiên, ông lại tìm thấy "chiến trường" mới ngay tại thư viện và các lớp học địa phương. Ông đã biến căn nhà nhỏ của mình thành một "Phòng truyền thống thu nhỏ", nơi lưu giữ những chiếc mũ cối, những tấm bản đồ quân sự cũ và cả những bức thư tình chưa kịp gửi của đồng đội đã ngã xuống.

Mỗi tuần, ông đều đặn đón những đoàn học sinh, đoàn viên thanh niên đến thăm. Không chỉ kể về những trận đánh, ông còn dạy các em về giá trị của hai chữ "Hòa bình" và sự quý giá của từng mảnh đất được đánh đổi bằng xương máu. Ông thường nói: "Bom đạn có thể phá hủy làng mạc, nhưng không thể phá hủy ký ức. Tôi giữ lại những hiện vật này không phải để khơi gợi đau thương, mà để thế hệ hôm nay thấy rằng con đường các cháu đang đi là con đường được lát bằng sự hy sinh của cha anh."

Ông Thành cũng chính là người đã khởi xướng phong trào "Mỗi cựu chiến binh – Một tấm gương sáng" tại địa phương, vận động hội viên giúp đỡ các gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn. Đối với ông, nhiệm vụ "Chính trị viên" chưa bao giờ kết thúc; giờ đây, chiến trường của ông là tâm hồn của thế hệ trẻ, và vũ khí của ông là những câu chuyện chân thật, đầy tình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn