Bài viết

ÔNG HỒ VĂN TIÊN – NĂM NĂM GÁNH TRỌN TRÁCH NHIỆM GIỮA GIAO THỜI HOA LỬA

Sinh năm 1942, tại A Rông Dưới – La Lay, ông Hồ Văn Tiên trưởng thành trong những năm tháng quê hương liên tiếp hứng chịu bom đạn. Núi rừng Trường Sơn đã rèn giũa ở ông sự chịu đựng bền bỉ, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của người con miền núi – những phẩm chất theo ông suốt cả cuộc đời. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt cuối cùng, ông tham gia công tác tại B5 – BCHQSHH, Quảng Trị – Quân khu 4. Đó là thời điểm đặc biệt: chiến tranh chưa kết thúc, nhưng

Quảng Trị07/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1942, tại A Rông Dưới – La Lay, ông Hồ Văn Tiên trưởng thành trong những năm tháng quê hương liên tiếp hứng chịu bom đạn. Núi rừng Trường Sơn đã rèn giũa ở ông sự chịu đựng bền bỉ, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của người con miền núi – những phẩm chất theo ông suốt cả cuộc đời.

Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt cuối cùng, ông tham gia công tác tại B5 – BCHQSHH, Quảng Trị – Quân khu 4. Đó là thời điểm đặc biệt: chiến tranh chưa kết thúc, nhưng niềm tin vào ngày toàn thắng đã rất gần. Suốt 5 năm (1972–1977), ông làm việc trong môi trường quân sự vừa chiến đấu, vừa ổn định lực lượng, gánh trên vai nhiệm vụ nặng nề của thời khắc giao thời giữa chiến tranh và hòa bình.

Công việc của ông không ồn ào nơi trận tuyến, nhưng đòi hỏi sự tận tụy và chính xác cao: phục vụ, bảo đảm, hỗ trợ để cơ quan đứng vững và hoạt động thông suốt. Những ngày Quảng Trị còn ngổn ngang hố bom, cơ sở vật chất thiếu thốn, ông cùng đồng đội lặng lẽ khắc phục từng phần việc nhỏ, giữ kỷ cương đơn vị, bảo đảm an toàn cho lực lượng trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Sau năm 1975, đất nước thống nhất, nhiệm vụ của ông Hồ Văn Tiên tiếp tục chuyển sang giai đoạn mới: ổn định tổ chức, củng cố hậu phương, góp phần đưa đơn vị và địa phương nhanh chóng thích ứng với cuộc sống hòa bình. Hai năm tiếp theo (1975–1977) là quãng thời gian ông cùng tập thể bền bỉ hàn gắn hậu quả chiến tranh, xây dựng nền nếp mới trong quân đội địa phương.

Năm 1977, ông hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương La Lay. Không huân chương lấp lánh, không lời kể công, nhưng 5 năm cống hiến trong thời điểm bản lề của lịch sử đã để lại dấu ấn sâu sắc: đó là tinh thần trách nhiệm, sự lặng lẽ và ý chí vượt khó của một người lính miền núi.

Hôm nay, nhắc đến ông Hồ Văn Tiên là nhắc đến hình ảnh người chiến sĩ đi trọn cả chặng cuối của chiến tranh và những năm đầu hòa bình, âm thầm giữ vững kỷ cương, góp sức dựng xây từ đổ nát.
Câu chuyện của ông là lời nhắc chân thành cho thế hệ trẻ La Lay rằng:
hòa bình không chỉ cần người chiến thắng trên chiến trường, mà còn cần những con người lặng lẽ gánh trách nhiệm ở những năm tháng khó khăn nhất sau ngày đất nước thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn