Bài viết

ông Hồ Veh (tên gọi Cu Viêt) lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan.

Sinh năm 1930, tại A Đeng – quê hương La Lay, ông Hồ Veh (tên gọi Cu Viêt) lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan. Núi rừng La Lay hun đúc nên một con người rắn rỏi, ít lời nhưng giàu nghĩa khí, sớm mang trong mình khát vọng góp sức cho cách mạng.

Quảng Trị07/01/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1930, tại A Đeng – quê hương La Lay, ông Hồ Veh (tên gọi Cu Viêt) lớn lên trong cảnh nước mất, nhà tan. Núi rừng La Lay hun đúc nên một con người rắn rỏi, ít lời nhưng giàu nghĩa khí, sớm mang trong mình khát vọng góp sức cho cách mạng.

Năm 1956, ông nhập ngũ, được biên chế vào đơn vị Thông tin – Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Trị, C12 – Quân khu 4. Là người lính thông tin, ông đảm nhận công việc thầm lặng nhưng tối quan trọng: giữ vững mạch liên lạc chỉ huy giữa các đơn vị trong điều kiện chiến tranh khốc liệt. Bom đạn có thể phá núi, xé rừng, nhưng không thể làm đứt ý chí của người lính giữ đường dây.

Suốt những năm tháng chiến trường ác liệt, ông cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, kéo dây, sửa máy giữa mưa bom bão đạn. Có những thời khắc vừa nối xong đường truyền thì địch đánh phá, đất đá vùi lấp; ông lại lặng lẽ đứng lên, tiếp tục nhiệm vụ. Sự kiên gan, chính xác và tinh thần kỷ luật của ông góp phần bảo đảm thông tin thông suốt, để mệnh lệnh kịp thời đến với các mũi chiến đấu.

Trải qua 19 năm bền bỉ cống hiến (1956–1975), gần trọn đời thanh xuân gửi nơi tuyến lửa, ông đã cùng đồng đội đi đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Năm 1975, ông xuất ngũ, trở về A Đeng – La Lay, mang theo tác phong người lính và những ký ức không phai của thời hoa lửa.

Rời quân ngũ, ông sống giản dị, mẫu mực, tiếp tục đóng góp cho bản làng, kể lại cho con cháu câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của người lính thông tin—những con người không trực tiếp cầm súng nơi mũi tiến công, nhưng giữ cho Tổ quốc đường dây của niềm tin, mệnh lệnh và chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn