Ông Hoàng văn Điệp
aa
Tôi là Hoàng Văn Điệp, sinh năm 1951.
Năm 1976, khi đất nước vừa thống nhất, tôi nhập ngũ. Chiến tranh đã lùi lại phía sau, nhưng người lính thời bình vẫn bước vào quân ngũ với kỷ luật, gian khổ và tinh thần sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc.
Ngày rời quê, không còn tiếng bom đạn, nhưng trong lòng tôi vẫn nặng trĩu. Tôi hiểu rằng hòa bình không phải là hết khó khăn, mà là trách nhiệm giữ gìn những gì cha anh đã đánh đổi bằng máu xương. Trong quân ngũ, lửa không còn cháy giữa rừng sâu như thời chiến, nhưng vẫn là lửa của thao trường, của những đêm gác dài, của ý chí rèn luyện và sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.
Hai năm trong quân đội, ngọn lửa tuổi trẻ của tôi cũng hao dần theo thời gian rèn luyện nghiêm khắc. Tôi trưởng thành hơn, trầm hơn, hiểu rõ giá trị của kỷ luật, của tập thể và của sự hy sinh thầm lặng.
Năm 1978, tôi xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường. Tôi lao động, dựng gia đình, sống bình dị như bao người khác. Ngọn lửa không còn cháy rực như ngày đầu nhập ngũ, nhưng nó đã trở thành một đốm lửa bền bỉ, giúp tôi sống ngay thẳng, trách nhiệm và nghĩa tình.
Giờ đây nhìn lại, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là sự chuyển mình của tuổi trẻ thành bản lĩnh, để mỗi người lính sau khi rời quân ngũ vẫn tiếp tục giữ lửa trong cuộc sống hòa bình hôm nay.



