Ông Hoàng Văn Phúc
Tôi tên là Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1947. Quê tôi nằm dưới chân một dãy núi, nơi mỗi sáng đều nghe tiếng gà gáy vọng từ khắp các xóm nhỏ. Tuổi thơ tôi trôi qua trong những ngày theo cha lên rừng lấy củi, theo mẹ ra đồng cấy lúa. Cuộc sống còn khó khăn nhưng gia đình lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Năm 1967, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày đi, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị. Mẹ gắp cho tôi miếng cá cuối cùng rồi bảo: "Đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe, đ
Tôi tên là Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1947. Quê tôi nằm dưới chân một dãy núi, nơi mỗi sáng đều nghe tiếng gà gáy vọng từ khắp các xóm nhỏ. Tuổi thơ tôi trôi qua trong những ngày theo cha lên rừng lấy củi, theo mẹ ra đồng cấy lúa. Cuộc sống còn khó khăn nhưng gia đình lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Năm 1967, vừa tròn hai mươi tuổi, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày đi, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị. Mẹ gắp cho tôi miếng cá cuối cùng rồi bảo: "Đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe, đ



