ông hoàng văn quyền
Ông Hoàng Văn Quyền – bố đẻ của liệt sĩ Hoàng Văn Long – là người đã đi qua những năm tháng chiến tranh với một ký ức không bao giờ phai mờ: ký ức về ngày tiễn con ra trận.
Ông kể, hôm ấy là một buổi sáng sớm, không khí trong làng còn yên tĩnh. Anh Long khoác ba lô, đứng trước sân nhà, ánh mắt vừa quyết tâm, vừa lưu luyến. Trước khi đi, anh chỉ nói với ông vài lời giản dị: “Bố ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi làm nhiệm vụ, khi nào xong con sẽ về.” Câu nói ấy, tưởng chừng bình thường, nhưng lại trở thành lời dặn cuối cùng mà ông ghi nhớ suốt cả cuộc đời.
Những tháng ngày sau đó, ông Quyền luôn mong ngóng tin con. Mỗi lần có người từ chiến trường trở về hay có thư gửi về là một lần ông hy vọng. Nhưng rồi, tin dữ đến… người con trai mà ông hết mực yêu thương đã anh dũng hy sinh.
Khoảnh khắc ấy, ông lặng đi. Nỗi đau mất con là nỗi đau không gì bù đắp được. Nhưng ông không gục ngã. Ông tự nhủ, con mình đã hy sinh vì Tổ quốc, và đó là điều thiêng liêng nhất. Từ đó, ông sống lặng lẽ hơn, nhưng trong lòng luôn giữ niềm tự hào về người con liệt sĩ.
Có một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên, đó là lần đầu tiên nhận được giấy báo tử. Ông cầm tờ giấy trên tay, đọc đi đọc lại từng dòng chữ, nước mắt cứ thế rơi mà không nói nên lời. Nhưng sau tất cả, ông vẫn cẩn thận đặt tờ giấy vào nơi trang trọng nhất trong nhà, như một minh chứng cho sự hy sinh cao cả của con trai mình.
Những năm tháng sau này, ông Quyền vẫn đều đặn thắp hương cho con vào mỗi buổi sáng, mỗi dịp lễ Tết. Ông thường kể lại câu chuyện của anh Long cho con cháu nghe, không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở thế hệ sau về lòng yêu nước, về trách nhiệm với quê hương.



