Ông Hoàng Văn Thu – cựu chiến binh
Mỗi trang sử của dân tộc được viết nên không chỉ bằng mực, mà bằng cả máu, mồ hôi và thanh xuân của những người con ưu tú. Thực hiện đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi có dịp được ông nội đưa ngược dòng thời gian, tìm về những ký ức kiên cường của vùng đất Bắc Giang văn hiến (nay là Bắc Ninh). Giữa hàng ngàn đóa hoa rực rỡ của phong trào cách mạng, câu chuyện về anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Văn Chuông – người con anh dũng của quê hương Lạng Giang – hiện lên như một tượng đài bất tử về long quả cảm. Sự kiện Đại đội phó Công binh Trần Văn Chuông dũng cảm cứu đồng đội khỏi hiểm nguy trước khi bị giặc bắt đã để lại một dấu ấn sâu đậm, là bài ca bất tử về tình đồng chí, nghĩa đồng bào.
Anh hùng Trần Văn Chuông vốn có vóc dáng nhỏ bé, nhưng ẩn chứa bên trong thân hình mảnh khảnh ấy là một ý chí sắt đá và một trái tim rực lửa yêu nước. Trải qua hơn 200 trận chiến đấu, ông không chỉ nổi tiếng với những sáng kiến đánh mìn táo bạo mà còn được đồng đội yêu mến bởi lòng thương người vô hạn. Sự kiện diễn ra trong một trận càn quét ác liệt của thực dân Pháp tại vùng đồng bãi Hà Nam chính là minh chứng rõ nét nhất cho tinh thần ấy.
Hôm ấy, tiếng súng nổ vang trời, khói bom mịt mù che phủ cả một vùng quê yên bình. Đơn vị của Trần Văn Chuông rơi vào tình thế vô cùng hiểm nghèo khi quân địch bất ngờ siết chặt vòng vây với lực lượng áp đảo. Trong tình cảnh "ngàn cân treo sợi tóc", bốn người đồng đội của ông và hơn hai mươi thanh niên địa phương đang bị mắc kẹt giữa làn đạn, nguy cơ bị giặc bao vây và bắt giữ là rất lớn.
Giữa trận địa rực lửa, người chỉ huy trẻ không một chút nao núng. Ông hiểu rằng nếu không có người đứng ra đánh lạc hướng, tất cả sẽ rơi vào tay giặc. Thà hy sinh bản thân chứ quyết không để đồng đội và nhân dân chịu cực hình. Nghĩ là làm, Trần Văn Chuông đã đưa ra một quyết định táo bạo. Ông một mình ôm súng, chủ động xông lên, vừa bắn trả quyết liệt vừa lớn tiếng hò hét để thu hút toàn bộ sự chú ý của quân Pháp về phía mình.
Sự mưu trí và gan dạ của ông đã đánh lừa được kẻ địch. Quân Pháp tưởng rằng đó là hướng rút lui chính của đơn vị nên tập trung hỏa lực và quân số đuổi theo ông. Nhờ khoảng thời gian quý giá mà Trần Văn Chuông đánh đổi bằng cả mạng sống, bốn người đồng đội và hai mươi người dân địa phương đã kịp thời rút lui vào căn cứ an toàn. Nhưng đổi lại, do đơn độc giữa vòng vây dày đặc và cạn kiệt đạn dược, ông đã bị giặc bắt giữ.
Sa vào tay giặc, Trần Văn Chuông phải đối mặt với những chuỗi ngày đen tối trong ngục tù. Kẻ thù đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man nhất để khuất phục ông: từ việc dùng dùi nung đỏ đâm vào da thịt, chích điện, đến việc ngâm ông vào bể nước lạnh buốt giữa mùa đông. Thế nhưng, những đòn roi tàn bạo của kẻ thù chỉ làm ngời sáng thêm khí tiết trung kiên của người chiến sĩ cách mạng. Ông kiên quyết không hé răng nửa lời để bảo vệ bí mật quân sự. Không chỉ dừng lại ở đó, với sự thông minh và bản lĩnh phi thường, ông đã có tới bảy lần tìm cách vượt ngục thành công để trở về với đơn vị, tiếp tục cầm súng chiến đấu.
Sự kiện Trần Văn Chuông xả thân cứu đồng bào và đồng đội năm ấy đã trở thành một giai thoại bất tử. Hành động của ông không chỉ cứu sống hơn hai mươi con người, mà còn thắp lên ngọn lửa tin yêu, cổ vũ tinh thần chiến đấu cho toàn đơn vị. Dù ông đã anh dũng hy sinh vào năm 1954, nhưng hình ảnh người chiến sĩ công binh nhỏ nhắn với ý chí kiên cường vẫn mãi là niềm tự hào lớn lao.
Câu chuyện của người anh hùng Trần Văn Chuông không chỉ là những trang hồi ức về một thời đạn bom khốc liệt, mà còn là ngọn lửa niềm tin rực cháy về lòng yêu nước. Là đoàn viên đang sống trong hòa bình, tôi hiểu rằng mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều thấm đẫm mồ hôi và máu xương của những người đi trước. Xin hứa sẽ tiếp bước hành trình của các anh hùng, biến lòng biết ơn thành hành động, quyết tâm xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



