Ông Hoàng Văn Thức
Ông Hoàng Văn Thức năm nay đã ngoài tám mươi tuổi.
Mỗi lần đi qua cây cầu mới bắc qua sông Thương, ông lại nhớ đến những ngày mùa đông năm 1972 - khi vùng đất Hà Bắc cũ chìm trong khói lửa chiến tranh.
"Ngày ấy cầu là huyết mạch giao thông quan trọng. Máy bay Mỹ đánh phá liên tục."
Ông nhập ngũ năm 1969.
Ba năm sau, đơn vị pháo phòng không của ông được giao nhiệm vụ bảo vệ khu vực cầu Hà Bắc.
Khẩu đội của ông gồm tám người.
Ngày trực chiến.
Đêm trực chiến.
Mọi sinh hoạt đều diễn ra ngay bên công sự.
"Có những đêm rét cắt da cắt thịt, anh em ngồi ôm khẩu pháo mà chờ máy bay."
Đêm 18 tháng 12 năm 1972.
Khoảng gần 10 giờ tối, còi báo động vang lên dồn dập.
Tin báo máy bay Mỹ đang tiến vào miền Bắc.
Tất cả nhanh chóng vào vị trí.
Trời tối đen như mực.
Bỗng từ phía xa, những chấm sáng xuất hiện.
Tiếng động cơ gầm rú mỗi lúc một gần.
Khẩu đội trưởng ra lệnh:
· Chuẩn bị!
Những loạt pháo đầu tiên xé toạc màn đêm.
Tiếng nổ vang dội cả một vùng.
Bom bắt đầu trút xuống.
Mặt đất rung chuyển.
Sức ép làm nhiều người ù tai, choáng váng.
"Một quả bom rơi cách trận địa chưa đầy trăm mét."
Đất đá phủ kín người.
Nhưng không ai rời vị trí.
Khẩu đội tiếp tục bám pháo.
Đạn nóng đỏ.
Khói thuốc súng mù mịt.
Người tiếp đạn, người ngắm bắn.
Ai cũng chỉ có một suy nghĩ:
Không để cầu bị tê liệt.
Đến gần nửa đêm, trận đánh kết thúc.
Khói bom vẫn còn dày đặc.
Một số đoạn đường dẫn lên cầu bị hư hại.
Nhưng cây cầu vẫn đứng vững.
Đơn vị công binh và thanh niên xung phong lập tức lao vào sửa chữa.
Chỉ vài giờ sau, những đoàn xe vận tải lại tiếp tục lăn bánh.
Ông Thức kể:
"Chúng tôi không ai nghĩ mình là anh hùng cả. Chỉ đơn giản là người lính thì phải giữ lấy vị trí của mình."
Điều khiến ông day dứt nhất là sự hy sinh của đồng đội.
Người chiến sĩ trẻ nhất khẩu đội mới mười chín tuổi.
Anh ngã xuống trong một trận đánh cuối năm 1972.
Ngày tiễn đồng đội, không ai cầm được nước mắt.
"Chúng tôi hứa với nhau sẽ sống thay phần của những người đã mất."
Hơn nửa thế kỷ trôi qua.
Khẩu pháo năm xưa giờ chỉ còn trong ký ức.
Những chiến sĩ trẻ ngày nào nay tóc đã bạc.
Nhưng ký ức về đêm lửa đỏ bên cầu Hà Bắc vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Ông Thức nhìn dòng xe nối dài trên cây cầu hôm nay rồi xúc động:
"Nhìn đất nước đổi thay thế này, những người đã ngã xuống chắc cũng yên lòng."
Ông lặng im một lúc rồi nói thêm:
"Chiến tranh đã qua đi, nhưng hòa bình thì phải được gìn giữ bằng lòng biết ơn và trách nhiệm của mỗi thế hệ."



