Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ÔNG HUỲNH VĂN LẬP – TUỔI MƯỜI CHÍN Ở LẠI VỚI QUÊ HƯƠNG

ÔNG HUỲNH VĂN LẬP – TUỔI MƯỜI CHÍN Ở LẠI VỚI QUÊ HƯƠNG

Vĩnh Long04/02/2026Đoàn xã Đôn Châu (Đoàn xã Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng tên khiến người ta đọc một lần là nhớ, không phải vì quen, mà vì… quá trẻ. Ông Huỳnh Văn Lập, sinh năm 1959, quê xã Đôn Châu hy sinh năm 1979, khi vừa tròn mười chín tuổi. Một cái tuổi lẽ ra chỉ nên gắn với ruộng đồng, với ước mơ giản dị và những buổi chiều yên ả nơi làng quê, nhưng đã vĩnh viễn dừng lại giữa thời hoa lửa.

Ông Huỳnh Văn Lập sinh ra và lớn lên ở Đôn Châu mảnh đất đã quá quen với mất mát, hy sinh. Tuổi thơ của ông không tách rời tiếng súng, những lần sơ tán, những câu chuyện về làng xóm bị càn quét. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông một sự gan góc rất tự nhiên, như cách người ta lớn lên cùng ruộng lúa và con nước. Chưa kịp học xong những bài học của đời thường, ông đã khoác lên mình nhiệm vụ của một Đội viên du kích. Không quân hàm lớn, không chức vụ chỉ huy, nhưng lại là lực lượng ở tuyến đầu nơi hiểm nguy luôn đến bất ngờ nhất. Ông cùng đồng đội bám địa bàn, giữ làng, bảo vệ dân, từng lối mòn, từng hàng dừa, từng bờ kênh đều in dấu bước chân tuổi trẻ. Những người từng công tác cùng kể rằng, ông nhanh nhẹn, gan dạ, thuộc địa hình như lòng bàn tay. Có những đêm phục kích dài đến sáng, có những lần thoát hiểm trong gang tấc. Đối với ông, nhiệm vụ không phải là mệnh lệnh khô cứng, mà là trách nhiệm với xóm làng, với cha mẹ, với những người dân không thể tự bảo vệ mình. Năm 1979, trong một nhiệm vụ đầy nguy hiểm, ông Huỳnh Văn Lập đã anh dũng hy sinh. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi những ước mơ riêng chưa kịp gọi tên. Sự hy sinh ấy không ồn ào, không kèn trống, nhưng đủ lặng sâu để in đậm vào ký ức của quê hương Đôn Châu.

Nhiều năm đã trôi qua, Đôn Châu hôm nay đổi thay từng ngày. Những con đường mới mở, những mùa lúa yên bình đã về lại trên mảnh đất từng thấm máu anh hùng. Nhưng giữa nhịp sống ấy, tên ông Huỳnh Văn Lập vẫn được nhắc đến bằng sự trân trọng và biết ơn ông không để lại nhiều lời, không có những trang nhật ký dài, nhưng đã để lại điều lớn nhất: sự bình yên cho quê hương. Tuổi mười chín của ông Huỳnh Văn Lập đã dừng lại ở năm 1979, nhưng tinh thần của ông vẫn tiếp tục sống trong từng thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÔNG HUỲNH VĂN LẬP – TUỔI MƯỜI CHÍN Ở LẠI VỚI QUÊ HƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa