Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ông Huỳnh Văn Lùng – Mạch nguồn ký ức không bao giờ cạn

Ông Huỳnh Văn Lùng, sinh năm 1956, ngụ ấp Nghĩa Chí, xã Tân Hòa, là thân nhân của gia đình liệt sĩ. Qua những năm tháng cuộc đời, ông mang theo ký ức về người thân đã hy sinh và những mất mát mà chiến tranh để lại. Ký ức ấy không chỉ là nỗi đau mà còn là niềm tự hào, lòng biết ơn và trách nhiệm gìn giữ truyền thống. Qua lời kể và cuộc sống hằng ngày, ông góp phần nhắc nhở thế hệ sau hiểu hơn giá trị của hòa bình và biết trân trọng những gì cha ông đã đánh đổi.

Đồng Tháp10/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông cứ âm thầm chảy, đi qua những mùa nắng mưa mà không bao giờ mất đi nguồn cội. Ký ức về những người đã hy sinh cũng vậy – có thể lắng xuống theo thời gian, nhưng không bao giờ cạn.

Với ông Huỳnh Văn Lùng, sinh năm 1956, ngụ ấp Nghĩa Chí, xã Tân Hòa, ký ức về “Thời hoa lửa” gắn với câu chuyện của gia đình, nơi có người thân đã hy sinh vì quê hương, đất nước.

Ông lớn lên trong một giai đoạn đất nước còn nhiều biến động. Khi ấy, chiến tranh không phải là một câu chuyện xa xôi. Nó hiện diện trong cuộc sống của người dân, trong những cuộc chia ly và trong những mái nhà có người thân lên đường rồi mãi mãi không trở về.

Sự hy sinh của người thân đã để lại trong gia đình một khoảng trống không gì bù đắp được. Nhưng những người ở lại đã không để mất mát ấy trở thành tuyệt vọng. Họ tiếp tục lao động, nuôi dưỡng gia đình và cùng quê hương đi qua những năm tháng gian khó.

Qua thời gian, ông Huỳnh Văn Lùng càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. Ông nhìn những con đường quê hôm nay, những mái nhà khang trang, những đứa trẻ được đến trường và hiểu rằng phía sau sự bình yên ấy là biết bao sự hy sinh thầm lặng.

Vì vậy, với ông, nhớ về người đã khuất không chỉ là nhớ về một con người, mà còn là nhớ về một phần lịch sử của gia đình và quê hương.

Ông gìn giữ những câu chuyện ấy và truyền lại cho con cháu. Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử còn nằm trong ký ức của từng gia đình, trong những cái tên được nhắc đến bằng sự kính trọng và trong những nén nhang được thắp lên bằng lòng biết ơn.

Ở ấp Nghĩa Chí, câu chuyện của ông Huỳnh Văn Lùng là một mạch nguồn nhỏ hòa vào dòng chảy lớn của lịch sử quê hương. Từ một gia đình, một câu chuyện, một sự hy sinh, ký ức được tiếp tục truyền đi.

Thời gian có thể làm mọi thứ đổi thay, nhưng không thể làm cạn đi lòng biết ơn.

Bởi khi còn người nhớ, còn người kể, còn thế hệ sau biết cúi đầu trước sự hy sinh của cha anh, thì mạch nguồn ấy vẫn còn chảy.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng mạch nguồn ký ức vẫn chảy mãi – từ thế hệ hôm qua đến hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn